Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252505) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tục Tái Sanh Duyên| ebook Tục Tái Sanh Duyên | Đọc truyện offline Tục Tái Sanh Duyên| doctruyenhay.info Tục Tái Sanh Duyên 15: Chương 15 . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /41

15: Chương 15


"
Hai tên nội giám vâng mệnh Phi Giao hoàng hậu đưa Mạnh Lệ Quân vào thẳng trong nội cung. Phi Giao hoàng hậu ngự Kim Loan điện, cho đòi hai vị quốc cữu và Đồ Man Hưng Phục vào. Hai quốc cữu làm lễ triều kiến, rồi khóc mà tâu rằng:

- Muôn tâu hoàng hậu! đêm qua thân mẫu kẻ hạ thần tới đây, bấy giờ vào hồi canh ba, cho nên không tiện vào triều kiến hoàng hậu. Thân mẫu kẻ hạ thần nghe tin vợ chồng Hùng Hiệu bị chém, có đặt tiệc ra để tiễn biệt. Không ngờ Đồ Man Hưng Phục càn rỡ lạ thường, truyền cho quân sĩ xua đuổi. Thân mẫu kẻ hạ thần chưa chạy kịp thì hắn nỡ lòng nào đang tay dang roi da mà quất đánh ở chốn pháp trường. Thương xót thay cho thân mẫu kẻ hạ thần bệnh vừa mới khỏi, ngày nay xô đẩy, dập cả mặt mũi ra. Muôn tâu hoàng hậu! Vô luận thân mẫu kẻ hạ thần là hạng người nào, cũng chẳng nên xử tệ như thế mới phải. Huống chi hoàng hậu ngày nay đang ngự ngôi chí tôn, thay quyền thánh thượng. Đồ Man Hưng Phục dẫu sao cũng là đạo thần tử cớ chi lại dám hành hung. Kẻ hạ thần trộm dự vào hàng cốt nhục thâm tình tự nghĩ càng thêm hổ thẹn vậy.

Triệu Lân và Triệu Phượng tâu xong, đều phủ phục xuống đất. Phi Giao hoàng hậu sầm nét mặt trách mắng Đồ Man Hưng Phục rằng:

- Đồ Man Hưng Phục! Sao nhà ngươi dám giẫy ngã quốc mẫu và khinh bỉ hai vị quốc cữu đây. Sự thể thế nào phải tâu cho rõ.

Đồ Man Hưng Phục lạy dập đầu kêu oan mà tâu rằng:

- Muôn tâu hoàng hậu! Hoàng hậu là bậc thánh minh, xin soi xét cho kẻ hạ thần.Khi nào kẻ hạ thần lại dám vô lễ. Số là bây giờ đã quá canh năm, kẻ hạ thần vội vàng cùng Nguyễn Long Quang tướng công đến để giục vương phi trở về. Không ngờ Nguyễn Long Quang tướng công say rượu va phải kẻ hạ thần, để đến nỗi kẻ hạ thần trượt chân ngã vào vương phi. Muôn tâu hoàng hậu! Sự thực như vậy, thế mà hai vị quốc cữu nổi giận đấm đá kẻ hạ thần. Xót thương cho kẻ hạ thần tuổi già sức yếu, vô tâm nào biết thế nào, bây giờ mình mẩy đau dần, nhấc chân đi không được. Ngày nay lại còn vu tấu kẻ hạ thần những điều bất pháp, nếu vậy thì quả là bở Nguyễn Long Quang tướng công bày mưu lập kế xin hoàng hậu minh xét cho.

Triệu Lân và Triệu Phượng nói:

- Nhà ngươi chớ có nói càn. Nếu thân mẫu ta muốn cứu Hùng vương thì cứ thực mà bày tỏ cùng hoàng hậu. Tình mẹ con cốt nhục, trong mấy năm trời cùng nhau xa cách, tất thế nào hoàng hậu cũng nể lời mà ân xá, can chi phải bày mưu lập kế với ai. Giả sử Nguyễn Long Quang tướng công say rượu nữa thì nhà ơi đối với thân mẫu ta cũng phải giữ lễ. Nam nữ có biệt, cớ sao lại dám đến gần. Việc này xảy ra, chẳng những Hoàng Phủ ta bị nhục, mà Nguyên triều cung phạm cũng không ra thế nào.

Triệu Lân và Triệu Phượng lại tâu với Phi Giao hoàng hậu:

- Muôn tâu hoàng hậu! Nếu hoàng hậu không chém đầu Đồ Man Hưng Phục thì thân mẫu kẻ hạ thần còn mặt mũi nào mà trông thấy các quan triều thần nữa! Hoàng hậu xưa nay vốn là bậc thánh minh, cớ sao ngày nay lại quá tin lời đứa gian nịnh ấy. Đồ Man Hưng Phục có lòng phản nghịch đã lâu, vẫn giao thông với nội giám Mã Thuận. Chúng có hãm hại những người trung trực thì mới dễ lộng quyền. Trước chúng còn hãm hại các quan triều thần, ngày nay chúng định hãm hại đến kẻ chí thân, đến khiến cho khắp các hạng nhân dân trong nước đều qui oán hoàng hậu vậy.

Triệu Lân và Triệu Phượng nói xong lại ứa nước mắt khóc. Mã Thuận có ý run sợ, bỗng nghe tiếng Phi Giao hoàng hậu ở phía trong rèm phán rằng:

- Đồ Man Hưng Phục dẫu có tội, chẳng qua cũng là một sự xuất ư vô tâm mà thôi. Nay ta phạt bổng trong tám tám năm thì nhị huynh cùng tam đệ cũng nên bằng lòng vậy. Còn thân mẫu thì bây giờ nên lưu lại trong cung, để cho ta tiện việc sớm khuya thăm hỏi. Ta đây há lại đến nỗi không xét rõ được những phường gian nịnh, nhưng cha con Đồ Man Hưng Phục cũng không phải là người bất trung. Nguyễn Long Quang tham chén quá say, tội ấy đáng nên nghiêm trị, chỉ vì thương tình già yếu mà được khoan tha. Âu là ngày nay cha con Đồ Man Hưng Phục phải xin lỗi cùng hai vị quốc cữu, rồi ta truyền nội giám bày một tiệc rượu ở Văn Hoa điện, cha cho Đồ Man Hưng Phục cùng hai quốc cữu uống rượu giải hòa. Nguyễn Long Quang cũng cho đến dự tiệc. Nguyễn Long Quang tiên sinh ơi! Từ nay tiên sinh nên uống ít rượu mới được.

Phi Giao hoàng hậu đứng dậy lui vào trong cung. Mạnh Lệ Quân bấy giờ đầy bù tóc rối, áo mặc tả tơi, trông thấy Phi Giao hoàng hậu vào liền quì xuống đất. Phi Giao hoàng hậu đỡ dậy mà rằng:

- Thân mẫu ơi! Con trông dung nhan thân mẫu ngày nay kém trước nhiều lắm, chắc là bởi sự dãi gió sầm sương trong khi đường xa vậy. Thân mẫu tới đây đêm qua, sao không báo trước cho con biết? Nếu con được biết thì Đồ Man Hưng Phục khi nào lại dám làm càn. Xin thân mẫu cứ yên lòng, rồi con sẽ trách phạt Đồ Man Hưng Phục.

Phi Giao hoàng hậu gọi các cung nữ mà bảo rằng:

- Các con mau mau chải đầu thay áo cho quốc mẫu.

Nói xong, hai tay đỡ Mạnh Lệ Quân ngồi lên trên ghế. Hai tên cung nữ chải đầu thay áo. Dung nhan Mạnh Lệ Quân bây giờ dẫu kém trước, nhưng thể cách cũng nhã đạm như xưa. Phi Giao hoàng hậu đứng dậy hai tay nâng chén trà mời Mạnh Lệ Quân uống. Mạnh Lệ Quân ứa nước mắt mà hỏi rằng:

- Thần thiếp trộm nghe thánh thượng bị mục tật, chẳng biết bây giờ đã thuyên giảm hay chưa? Trong lòng thần thiếp rất lấy làm lo phiền. Thái hậu ở nội cung bây giờ thế nào? Thượng hoàng từ khi bỏ đi, có tin tức gì không?

Mạnh Lệ Quân nói xong nức nở khóc hoài. Phi Giao hoàng hậu nét mặt làm ra vẻ âu sầu, lại dâng chén sâm thang mà rằng:

- Thân mẫu ơi! Xin thân mẫu hãy uống chén sâm thang này, khiến cho tinh thần được trấn định, rồi con sẽ đem sự tình đầu đuôi giải tỏ để thân mẫu nghe.

Nói xong, liền thuật rõ đầu đuôi mọi lẽ cho Mạnh Lệ Quân nghe, câu nào cũng nói như thực cả. Phi Giao hoàng hậu lại nói:

- Con đây há chịu để cho ai đè nén! Hùng hậu vốn tính đa nghi, thấy con chỉnh đốn mọi việc trong sáu cung, lại vu cho con có lòng độc ác. Ai ngờ lưới trời khó tránh, Hùng hậu bị biếm mà toàn gia họ Hùng cũng bị nã tróc tống giam. Sau thái hậu bỗng biến tâm, cho nên thánh thượng phải cáo bệnh không dám vào triều kiến, lại quá nghĩ thành ra mục tật. Vì thế con phải tạm thay quyền chính, một thân liễu bồ yếu đuối, đã từng chịu bao nổi đắng cay. Thân mẫu ơi! Con không hiểu năm xưa thân mẫu nghĩ thế nào mà đưa con vào chốn hoàng cung, khiến cho con khổ nhục muôn vàn, luống mang tiếng là người bất đức. Lại đáng giận thay cho mấy viên đại thần, không hiểu đầu đuôi thế nào, cứ hàng ngày đem mấy tiếng trung hiếu khẩu đầu nay can mai gián. Con nghĩ bội phần căm tức, cho nên phải thi quyền quân chủ mà trước hết chém Hùng vương. Ngày nay có thân mẫu tới đây, con hãy tạm hoãn việc ấy.

Phi Giao hoàng hậu nghoảnh lại bảo các cung nữ rằng:

- Các con bày tiệc để ta ngồi hầu rượu quốc mẫu đây.

Trong khi uống rượu, Phi Giao hoàng hậu kể lể việc nước, rồi nói:

- Con đã nhờ Mạnh Gia Linh cữu phụ đi tìm thượng hoàng, chưa biết bao giờ cho được thượng hoàng về đây. Thân mẫu ơi! Địa vị con ngày nay không thể nhường người khác được. Nếu muốn cho con trả lại quyền chính, tất phải đợi không thượng hoàng về. Ngày mai thân mẫu có vào nội cung triều kiến thái hậu, nhờ thân mẫu kêu van hộ. Hễ thái hậu quả không biến tâm thì con và thánh thượng mới dám vào triều kiến. Con có lòng nào muốn giết vợ chồng Hùng vương, âu là đợi khi thượng hoàng về dây rồi sẽ ân xá. Từ khi con cầm quyền chính thì ngoài triều trong cung khuyết, pháp luật đều được nghiêm. Con vốn có tính điềm đạm từ xưa, không biết cớ sao ông trời lại để con vào địa vị này. Những lời anh Triệu Câu con nói khi trước, ai ngờ ngày nay sự đã quả nhiên. Thân mẫu ơi! Nếu thượng hoàng không về thì chẳng lẽ cứ ngồi mà nhìn giang sơn này vào tay người khác! Thân mẫu ơi! Kiến thức còn hẹp hòi của con như thế, dẫu rằng đá mòn sông cạn, lòng này cũng quyết chẳng đổi dời.

Nói xong, hai hàng nước mắt chảy xuống ròng ròng, rồi lại phàn nàn mà bảo rằng:

- Thân mẫu ơi! Nghìn thu về sau, con cũng khó tránh khòi là một người bạc ác vậy.

Mạnh Lệ Quân vương phi nghiêm nét mặt mà tâu rằng:

- Hoàng hậu nghĩ lầm! Thái hậu vốn là một người hiền đức, khi nào lại biến tâm như thế! Thần thiếp chắc rằng tất có kẻ đem lời sàm báng, để làm cho cốt nhục ly gián, mà giết hại những kẻ trung lương. Hoàng hậu quá tin bọn quyền gian Đồ Man Hưng Phục và Mã Thuận kia, để cho chúng ỷ thế làm càn, thành ra mang tiếng bất hiếu bất nghĩa. Việc hoàng hậu tiến cung thuở trước, chẳng qua cũng bởi tự ý trời, chứ khi bấy giờ Tương vương đã cố sức chối từ mà thái hậu cũng đã biết trước rằng sẽ có ngày nay vậy. Hoàng hậu là một người đã có học thức, chớ nên cậy tài mà để mang tiếng với đời. Một mai trong bọn tôn thất sinh lòng biến loạn thì bấy giờ hoàng hậu dẫu hối, thiết tưởng cũng không kịp. Xưa nay các bà hoàng hậu thay cầm quyền chính là vì thiên tử bằng hà, ấu chúa nối ngôi, chứ như thánh thượng ngày nay, đang độ tráng niên hoàng hậu chỉ nên ở trong cung mà giúp đỡ nội chính mới phải, cớ sao lại chuyên giữ quyền chính, coi thánh thượng như một người phế nhân. Nếu bảo rằng thái hậu biến tâm thì chẳng lẽ lại bỏ con mình mà lập con người khác. Hoàng hậu há phải là kẻ tham cầu phú quý. Vả đường đường một ngôi hoàng hậu thì sự phú quý cũng đã cùng cực lắm thay, can chi cứ chuyên giữ ngôi trời, để mang tiếng với thiên hạ hậu thế. Thần thiếp và hoàng hậu là tình trong cốt nhục, vậy mới dám cứ thẳng tâu bày. Nếu hoàng hậu chịu nghe lời thần thiếp, tức là một phúc to cho nhà Hoàng Phủ đó.

Phi Giao hoàng hậu nghe lời tâu, bỗng biến nét mặt, truớc còn cúi đầu không nói, hồi lâu hai má đỏ bừng, rồi cười gượng mấy tiếng:

- Đáng tiếc! Con lấy làm đáng tiếc! Tiếc rằng mấy lời vàng ngọc ấy con không được nghe từ mấy năm trước đây. Bây giờ đã trót gây ra bao nhiêu cuộc chông gai, dẫu muốn thôi cũng không thể thôi được. Thế thì di xú (để tiếng xấu) hay là lưu phương (để tiếng thơm), cũng cùng một lần chết, chi bằng con hãy thừa thế mà làm cho thiên hạ biết tay. Thân mẫu ơi! Thân mẫu bảo con không rộng lượng, nếu con không rộng lượng thì cớ sao vừa rồi con tuyển thêm cung nữ mấy nghìn. Thân mẫu bảo con lỗi đạo tam tòng, thế thì cớ sao thưở xưa thân mẫu lại dám nghiễm nhiên trách mắng thân phụ! Thân mẫu bảo con chuyên giữ ngoại chính, nhưng con chưa hề chen vai đụng xánh với bọn nam nhi. Thân mẫu bảo con phụ công cù lao, nhưng con cũng chưa hề có có giảm bổng lộc gì của nhà Hoàng Phủ! Thân mẫu ơi! Con hãy xin hỏi: Cớ sao thuở xưa thân mẫu cứ tham quyền cố vị làm thừa tướng mãi? Ngày nay con cũng đồng ý với thân mẫu mà thôi. Huống chi cảnh ngộ của con lại khác với cảnh ngộ của thân mẫu thuở xưa. Nếu con trao trả quyền chính lúc nào thì tức khắc sinh ra tai vạ. Cái tai vạ ấy chẳng những thân con không toàn, mà lại di lụy đến thánh thượng và hai thân vậy. Thân mẫu ơi! Con khuyên thân mẫu một điều: Việc đã qua rồi, chớ nhắc lại nữa. Giang sơn này mà giữ được âu vàng không mẻ, mai sau trả lại chủ cũ, bấy giờ tâm tích con sẽ được hiển nhiên. Sáng mai thân mẫu vào triều kiến thái hậu cũng nên vì con mà giải bày mọi nỗi để cho thái hậu nghe. Hôm nay chỉ xin cùng thân mẫu uống rượu vui, ngoài ra không nói đến việc chi cả.

Mạnh Lệ Quân vương phi thở dài mà than rằng:

- Hoàng hậu chớ nghĩ lầm. Ngày nay thần thiếp thật là một người đại tội với hoàng gia, đáng lẽ phải đem chấp pháp từ lâu, bởi vậy thần thiếp mới tiến kinh, để xin chịu tội ở trước mặt thái hậu. Nay hoàng hậu dãu có lòng tử tế mà ban yến, nhưng ruột tằm chín khúc, bao nỗi quặn đau thì dẫu bát ngọc mâm vàng cũng nuốt không trôi được. Trời ơi! Thượng hoàng bỏ đi, thái hậu bệnh nặng, còn lòng nào mà vui vẻ cho cam.

Mạnh Lệ Quân vương phi lại than thở ngắn dài, Phi Giao hoàng hậu không bằng lòng mà rằng:

- Thân mẫu ơi! Thân mẫu muốn vào yết kiến thái hậu, có khó chi việc ấy! Hôm nay muộn rồi, xin để đến sáng mai.

Khi tiệc xong, Phi Giao hoàng hậu mời Mạnh Lệ Quân sang ngủ tại thiên điện, rồi đuổi các cung nữ lui ra, một mình lặng ngồi ngẫm nghĩ: “Thân mẫu ta không nghĩ tình cốt nhục mà thương xót ta thì ta còn quản chi nữa, chi bằng ta giết sạch đi, thế là khỏi có kẻ ỳ èo bên tai. Nhưng ta còn ngại về nỗi mình làm vua một nước, tất phải lấy trung hiếu làm đầu. Nếu ta giết mẹ thì tự mình đã treo gương bất hiếu, tài nào mà khiến cho thần dân trong nước đều phải tận trung. Thế thì giết cũng không xong, bây giờ biết làm thế nào cho được? Phi Giao hoàng hậu đang cúi đầu ngẫm nghĩ thì bỗng thấy Mã Thuận ở ngoài bước vào. Mã Thuận quì xuống tâu rằng:

Muôn tâu hoàng hậu! Có bản tâu của Đồ Man Hưng Phục đệ trình ngự lãm.

Phi Giao hoàng hậu mờ xem, bản tâu như sau này:

“Bảo Hòa điện đại học sĩ cúi tâu để hoàng hậu lượng xét:

Kẻ hạ thần phụng chỉ đi giám trảm vợ chồng Hùng Hiệu, chỉ vì tài sơ trí thiển, đến nỗi lỡ việc. Lại xúc phạm đến quốc mẫu. May nhờ hoàng hậu rộng lượng, soi xét công minh mà khoan thứ cho. Cái trời bể ấy chưa biết lấy chi báo đáp.

Ngày nay quốc mẫu tới đây, phần nhiều là vì việc vợ chồng Hùng Hiệu, thế thì tất có những lời nguy ngôn khổ ngữ để mê hoặc thánh tâm. Kẻ hạ thần thiết nghĩ Hùng Hiệu bị giam đã mấy năm nay, khác nào như giam một con hổ dữ. Thả ra thì nó cắn nhiều, mà để đấy cũng khó lòng đã được yên việc. Nếu một mai nó xổng thì chẳng những thần đẳng thịt nát xương rơi mà hoàng hậu chưa chắc đã được an toàn vậy. Kẻ hạ thần trộm nghe “Đại công vô tư, đại nghĩa diệt thân”, xin hoàng hậu chớ nghĩ tình riêng mà uống phí mất cái công thay quyền cầm chính trong bấy lâu, kẻ hạ thần thật lấy làm đáng tiếc. Thần đẳng vô cùng sợ hãi, cúi đợi mệnh trên.”

Phi Giao hoàng hậu xem xong, liền đem những lời Mạnh Lệ Quân khuyên bảo thuật hết cho Mã Thuận nghe. Phi Giao hoàng hậu lại nói:

- Ta tưởng rằng thân mẫu ta tất đồng ý với ta, không ngờ ngày nay lại có lòng oán giận. Đáng lẽ làm con nên theo lời thân mẫu mới phải, nhưng nếu ta theo lời thân mẫu thì tất bội phần nguy hiểm cho ta. Bây giờ lòng ta bối rối, không biết nghĩ sao, nhà ngươi nên vì ta trù tính.

Mã Thuận lạy dập đầu mà tâu rằng:

- Muôn tâu hoàng hậu! Xin hoàng hậu cứ vững lòng. Trong mấy năm nay hoàng hậu lên ngự ngôi trời, kẻ hạ thần hết sức trung thành, thân khuyển mã này chỉ mong được báo đền đôi chút, mới đây bọn gian thần trừ đã gần hết, còn e có thế lực của họ Hùng nữa mà thôi. Kẻ hạ thần vẫn tâu xin hoàng hậu nên giết ngay đi mà hoàng hậu không quyết. Nay quốc mẫu nói như thế, kẻ hạ thần chỉ sợ trong ngoài giao thông nhau mà gây nên biến loạn thì thật là một tay vạ tày trời.

Phi Giao hoàng hậu thở dài mà than rằng:

- Mã Thuận! Nhà ngươi há lại không biết rằng ta đây hiểu ý quốc mẫu đã lâu. Ngặt vì quốc mẫu dẫu sao cũng là đạo mẹ, khi nào con dám định tội. Huống chi ta đối với thái hậu đã bỏ lễ thần hôn, mà nay lại trị tội quốc mẫu thì e rằng các bậc đế vương từ xưa đến nay chư có ai như thế này.

Mã Thuận lại tâu rằng:

- Muôn tâu hoàng hậu! Cứ như kẻ hạ thần thiển nghĩ thì ngày nay quốc mẫu vào nội cung, hoàng hậu nên giáng chỉ rằng: “Thái hậu bệnh đã lâu, mà thánh thượng đang có mục tật, hoàng hậu thì bận triều đình, vậy quốc mẫu nên ở luôn trong nội cung để sớm khuya mà làm bạn cùng thái hậu cho vui”. Hoàng hậu giáng chỉ như vậy, rồi truyền khóa chặt cửa cung lại, trong ngoài nghiêm cấm, không cho ai được ra vào, chỉ cho đưa các đồ thực dụng vào thôi. Hiện nay thái hậu không dậy được, có khỏi thì chóng ra cũng độ nửa năm, còn làm chi nữa. Các nội giám và cung nữ ở nội cung tháng trước đã giảm bớt một nửa, bây giờ chẳng qua chỉ độ gần một trăm người, còn lo ngại nỗi gì! Nếu để quốc mẫu ở ngoài thì rất không tiện.

Phi Giao hoàng hậu nghe nói liền vui mừng mà khen rằng:

- Kế ấy rất diệu! Ta vẫn giữ được lễ kính thờ người trên mà lại khiến cho trong ngoài không ai dám phao lời dị nghị. Việc này nhà ngươi cần phải bí mật lắm mới được, kẻo hai quốc cữu biết thì tất có sự chẳng hay.

Sáng hôm sau, Phi Giao truyền nội giám sắp xe giá đưa Mạnh Lệ Quân vào nội cung triều kiến thái hậu. Mạnh Lệ Quân vào tới nơi, thái hậu truyền miễn lễ, cho ngồi ở bên cạnh long sàng để nói chuyện. Mạnh Lệ Quân vội vàng bước đến bên cạnh long sàng thấy nét mặt thái hậu rầu rĩ, mày da nhợt nhạt, không được hồng hào như xưa. Thái hậu thấy Mạnh Lệ Quân đến gần, liền thò tay nắm lấy áo mà bảo rằng:

- Mạnh Lệ Quân em ơi! Em đấy có phải không? Thật hay là mộng?

Thái hậu vừa nói vừa nhìn đi nhìn lại thật kỹ, rồi hai hàng nước mắt chảy xuống ròng ròng. Mạnh Lệ Quân cũng khóc mà tâu rằng:

- Muôn tâu thái hậu! Thần thiếp là Mạnh Lệ Quân đã cam chịu tội mà vào triều kiến thái hậu đây, chứ không phải mộng. Thần thiếp xin kính chúc thái hậu quí thể an khang, giang sơn này trông cậy ở tay thái hậu đó.

Thái hậu gạt nước mắt xua tay mà bảo rằng:

- Em nói đến câu ấy, càng khiến cho ta hổ thẹn. Ta nghĩ quanh nghĩ quẩn, không biết oan nghiệt từ đâu mà nên nỗi này. Hay là khi ta đi đánh giặc Phiên thuở xưa có giết hại nhiều người chăng, nhưng bấy giờ ta một lòng cứu nước cứu cha, nếu không giết hại, làm sao cho được. Còn như việc giết Lưu Khuê Bích thì khi ấy ta cũng cố xin ân xá, chứ có dám vì thù riêng mà hại ai đâu. Hàng ngày ta chỉ lo về sự nhà ta thịnh mãn quá độ, cho nên vẫn phải tu nhân tích đức và hết sức cần kiệm, để lưu phúc về sau. Ai ngờ con tạo cơ cầu, mà nước nhà bỗng xảy nên tai vạ. Mạnh Lệ Quân em ơi! Cái tội lỗi ấy há những mình em, ta đây cũng dự một phần to vậy. Con gái em như hổ lang mà con trai ta cũng chẳng khác chi chó lợn. Thôi! Thôi! Nói lại càng hổ thẹn trăm chiều, ngày ăn hai bữa, bó gối ngồi đây, ngoài ra chẳng biết việc chi chi cả. Hùng hậu thì gần một năm nay như ngây như dại, ta nhìn thấy lúc nào, lại càng như dao cắt trong lòng. Từ khi em trở về quê nhà thì ta đây chẳng thấy thân thuộc nào vào thăm cả. Vừa rồi có việc rất lạ là nghiêm cấm không cho Gia Tường công chúa vào cung. May còn có tam điệt Triệu Lân thỉnh thoảng vào đây, nói cho ta biết giá quyến Hùng vương vẫn giam tại trong ngục. Lại nghe nói tin em ta đi tìm thượng hoàng, lòng ta mới được yên. Ngày nay em tới đây, ta lấy làm mừng lắm. Em nên nghĩ ơn triều đình mà khuyên bảo con Phi Giao, trước là bảo toàn lấy giang sơn Nguyên triều, sau là bảo toàn danh dự cho nhà Hoàng Phủ ta đó.

Thái hậu nói xong thì Mạnh Lệ Quân quì xuống khóc mà tâu rằng:

- Muôn tâu thái hậu! Thái hậu không biết rõ. Con Phi Giao ngày nay không thể nào mà khuyên bảo được đâu.

Nói xong, liền đem những lời Phi Giao nói hôm trước thuật cho thái hậu nghe, và tâu rằng:

- Xem như thế khi nào nó chịu nghe lời khuyên bảo, nếu giết được thần thiếp, có lẽ nó cũng chẳng tha.

Thái hậu nghe xong, tím ruột tím gan, không biết nói thế nào cho được. Hồi lâu, mới bỏ mền ra, toan vùng đứng dậy, rồi nói:

- Ta quyết vào hữu cung mà chém đôi con yêu quái ấy!

Các cung nữ vội vàng đỡ hai bên, nhưng thái hậu lẩy bẩy không đứng dậy được, lại đành ngồi xuống đấy. Bỗng nghe báo có Mã Thuận phụng thánh chỉ đến, truyền gọi Mạnh Lệ Quân vương phi ra tiếp chiếu, Mạnh Lệ Quân bất đắc dĩ phải ra tiếp chiếu. Mã Thuận mở tờ chiếu ra tuyên đọc:

“Hoàng đế chiếu rằng:

Mạnh vương phi ngày nay hiện đang cư tang, mà chịu lặn lội đến kinh để triều kiến thái hậu lòng trung nghĩa ấy thật đã đáng khen.

Thái hậu bị bệnh ở nội cung, kể đã lâu ngày. Trẫm nay cũng bị mục tật chưa khỏi, mà hoàng hậu còn phải vì trẫm thay cầm quyền chính, không lấy ai ở luôn trong cung để sớm khuya hầu hạ thái hậu cho được.

Nay nhân có Mạnh vương phi vốn là người tinh hiểu y lý, vậy trẫm nhờ vương phi giúp việc ấy cho. Trẫm phái thêm hai tên cung nữ để vương phi sai khiến. Đợi khi nào trẫm khỏi mạc tật và thái hậu được bình phục như thường, bấy giờ vương phi mới được phép trở về nhà riêng vậy. Khâm tai!”

Mã Thuận tuyên đọc xong, tức khắc quay ra, rồi truyền cho cấm binh khóa chặt cửa cung lại. Bắn ba phát súng lớn và cắt người canh giữ xung quanh. Thái hậu nằm ở trên giường nghe tiếng súng nổ, liền hỏi các cung nữ rằng:

- Chẳng hay tiếng súng ở đâu thế các con?

Các cung nữ ngẩn mặt nhìn nhau mà không ai dám tâu, bỗng thấy Mạnh Lệ Quân chạy vào mà tâu rằng:

- Muôn tâu thái hậu! Thánh thượng thấy thái hậu bị bệnh lâu, sợ các nội giám và cung nữ sinh lòng trễ biếng, cho nên giáng chỉ nghiêm tra đó thôi, không có sự gì lạ cả. Mấy tiếng súng vừa rồi là Phi Giao hoàng hậu luyện tập quân sĩ ở trong cung đó.

Thái hậu nghe nói, nửa tin nửa ngờ:

- Vị tất đã phải như thê! Ta chỉ e nó mượn tay người khác để muống giết chết ta đó thôi. Nay ta ốm nằm đây, còn làm gì được nó.

Mạnh Lệ Quân vương phi liền tìm lời khuyên giải mà rằng:

- Muôn tâu thái hậu! Xin thái hậu hãy gìn vàng giữ ngọc cho được bình phục như thường.

Nói chưa dứt lời thì nghe báo có Hùng hậu vào. Mạnh Lệ Quân vương phi đứng dậy làm lễ triều kiến. Hùng hậu không hề hỏi han ôn tồn chi cả, chỉ bưng miệng mà khúc khích cười. Mạnh Lệ Quân nghĩ thầm: “Quái lạ! Tất có tà ma ám ảnh chi dây”. Nghĩ vậy mới tâu với thái hậu xin cho bắt mạch Hùng hậu. Thái hậu khen phải, truyền cung nữ sửa soạn gối nệm, rồi bảo Hùng hậu ngồi cho Mạnh Lệ Quân bắt mạch. Mạnh Lệ Quân bắt mạch xong, lại nghĩ thầm: “Cứ như thế này thì con Phi Giao thật là một đứa đại tội ác, ta không thể nào mà thương nó được. May mà thái hậu chưa biết việc nó nghiêm cấm cung môn này, nếu không thì tất ngày càng thêm nặng bệnh. Âu là ngày nay ta phải chữa thuốc cho Hùng hậu và tìm lời khuyên giải thái hậu mới phải”. Mạnh Lệ Quân liền đem những lời của Lưu Yến Ngọc nói khi trước thuật rõ đầu đuôi cho thái hậu nghe và tâu rằng:

- Ngày nay thái hậu cần phải thuốc thang cho được khỏe mạnh, bấy giờ sẽ liệu kế trừ con Phi Giao. Bệnh tình của Hùng hậu là chỉ vì kinh hãi ưu phiền quá độ mà thành ra thương phế tổn can. Ngày nay trước hết cần phải thanh tâm thuận khí rồi sẽ dùng đến “Hạ đàm tễ” và “Bảo nguyên bổ dược”. Bệnh này một năm vị tất đã khỏi, có khi phải vài ba năm mới được bình phục.

Thái hậu nói:

- Nếu được như thế thì ta đối với Vệ vương phi mới khỏi hổ thẹn. Em giỏi nghề làm thuốc, cũng là một vị phúc tinh cho nhà Hoàng Phủ ta.

Bấy giờ trời đã gần tối, Mạnh Lệ Quân lui ra ngoại cung để ăn cơm. Hai cung nữ vào bái yết, Mạnh Lệ Quân không bảo chi cả, nghĩ thầm: “Con Phi Giao thật chẳng coi ta ra gì. Bây giờ ta ngồi đây, cũng là người ngồi trong ngục. Ngày nay trong ngoài xa cách biết làm thế nào. Tai nạn mười năm quả như lời Lưu phu nhân nói thì bây giờ chia ba đã được một phần, còn bảy năm nữa mới tai qua nạn khỏi. Ta làm thế nào mà cứu lấy thái hậu và Hùng hậu thì ta khỏi mang tiếng là người bội nghĩa vong ân. Trời ơi! Mạnh Lệ Quân này có tội, xin trời xứ trạch phạt Mạnh Lệ Quân, còn thái hậu, Hùng hậu, nhà họ Hùng và nhà Hoàng Phủ thì có tội tình gì mà sao cũng đến nông nổi này! Chẳng qua bởi tại Mạnh Lệ Quân này làm di lụy đến mọi người đó”. Khi ăn cơm xong, Mạnh Lệ Quân vào bắt mạch thái hậu thì thấy mạch thái hậu hư phù, bệnh thế nguy kịch, có ý lấy làm lo ngại. Mạnh Lệ Quân nghĩ thầm: “Một mai thái hậu có mệnh hệ nào, triều đình tất trách phạt ta về tội hầu hạ không chăm chỉ. Thế thì dẫu sao cũng chết, mà lại chết một cách hàm hồ. Lại thương xót thay cho Hùng hậu bấy giờ phỏng sống làm sao cho được.” Mạnh Lệ Quân nghĩ vậy, mới tâu thái hậu rằng:

- Muôn tâu thái hậu xin thái hậu yên lòng, chớ nghĩ ngợi chi thì tự khắc bệnh thế sẽ dần dần thuyên giảm. Thái hậu ơi! Thần thiếp lặn lội tới đây là cốt mong thái hậu chóng đến ngày khang cường. Thái hậu vốn là một tay nữ anh hùng chiếc thân liễu bồ đã từng bao phen xông pha tại nơi chiến địa. Nếu ngày nay thái hậu được khang kiện thì những loài yêu quái kia khó lòng trốn thoát ở dưới lưỡi gươm. Thái hậu ơi! Thần thiếp cẫn định liều mình một chết, nhưng còn phải nương náu cho đến ngày nay là còn muốn lưu cái thân già này để đợi có ngày báo đáp cho triều đình vậy.

Mạnh Lệ Quân tâu xong thì thái hậu thở dài mà phán rằng:

- Mạnh Lệ Quân em ơi! Ta nghe lời em nói, nghĩ càng căm tức trong lòng. Chẳng những căm tức mà lại thêm hổ thẹn. Đường đường là một vị thái hậu, mà đến nỗi vô quyền, ta còn mặt mũi nào trong thấy các quan triều thần nữa.

Mạnh Lệ Quân tâu rằng:

- Muôn tâu thái hậu! Nếu thái hậu bình phục như thường, bấy giờ thần thiếp sẽ xin hết lòng khuyển mã, chứ thái hậu cứ yếu mà một chỗ thì thần thiếp còn dám bày mưu lập kế gì!

Thái hậu lẩm nhẩm gật đầu, lại bảo Mạnh Lệ Quân khai đơn thuốc. Mạnh Lệ Quân còn đang ngẫm nghĩ, chưa biết khai đơn thế nào thì bỗng nghe văng vẳng xa đưa, có tiếng khóc than rên rỉ. Phần thì xót thương thái hậu khổ sở, phần thì oán giận Phi Giao hung tàn. Có ý căm tức thay con táo éo le, cớ sao để cho bọn gian quyền hãm hại được những người chính trực. Hùng hậu nhân từ như thế mà gặp cảnh ngộ này. Tiếc cho thái hậu ốm nằm một chỗ, nếu không thì khi nào Phi Giao lại dám làm càn...

Mạnh Lệ Quân thấy vậy, liền đặt bút xuống, rồi đi ra ngoài cửa mà lắng tai nghe. Bấy giờ đêm thanh cảnh vắng, bóng trăng lờ mờ, bọn cung nữ kia vẫn còn thì thào nói nhỏ nhau. Chúng nói:

- Ngày nay có Mạnh vương phi đến đây thì Phi Giao hoàng hậu tức khắc hạ lệnh khóa chặt cửa cung, nghiêm cấm trong ngoài, không cho ai qua lại. Nhưng ta cũng chưa dám chắc Mạnh vương phi tâm điạ thế nào. Mạnh vương phi đối với Phi Giao hoàng hậu bao giờ cũng là tình mẹ con. Ngày nay lại khai đơn bốc thuốc để thái hậu uống thì ta cũng lấy làm nguy hiểm cho thái hậu lắm. Dẫu thái hậu có mệnh hệ nào, Mạnh vương phi đã là người có tài hùng biện tất cũng dùng lời nói khéo mà cho được tội lỗi của mình. Chi bằng chúng ta cứ liều tâu với thái hậu, xin đừng uống thuốc là hơn

"

Chương 15 - Chương #15


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 15/41