Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252093) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 46: Q.2 - Chương 6: Cho Phép Ngươi Giết Người . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

46: Q.2 - Chương 6: Cho Phép Ngươi Giết Người


"

- Ầm!

Cổng lớn rầm rầm mở toang. Thổi tung lên vô số bụi đất.

- Hí! Hí!. . .

Tiếng ngựa hí dài liên tiếp xông thẳng lên trời cao.

Bụi mù tán đi. Một đội cẩm y quân giục ngựa tiến vào.

Diêm Xuyên cưỡi ngựa dẫn đầu, chậm rãi cất vó. Tinh quang trong mắt hắn bắn ra bốn phía, dò xét tất cả đám đông. Một đám tướng sĩ theo sát phía sau, từng người huyết khí tràn đầy, chiến ý ngút trời.

- Các ngươi là ai? Không biết đây là chỗ nào sao?

Thái tử Sở quốc trầm giọng quát.

- Yến Đế, ngài có ý gì? Bọn họ là ai? Chẳng lẽ ngài muốn xóa bỏ minh ước?

Thái tử Hàn quốc lạnh lùng truy vấn.

Yến Đế nhíu mày dõi mắt theo nhóm người này.

Một đám cường giả Yến quốc, tất cả đều nghi hoặc quan sát, dường như đoán ra được điều gì đó, nhưng lại không dám khẳng định.

Chỉ có Lưu Cương của Trịnh quốc, lúc này lông mày nhíu lại.

- Ha ha ha, đây không phải Nhất Tự Tịnh Kiên Vương của Yến quốc sao? Ngươi rốt cục cũng chịu xuất hiện rồi sao?

Lưu Cương lạnh giọng hỏi.

- Nhất Tự Tịnh Kiên Vương?

- Con trai Diêm Đào?

- Diêm Xuyên?

. . .

Một đám Thái tử tất cả đều lộ ra vẻ ngoài ý muốn, chăm chú dò xét Diêm Xuyên đang cưỡi trên con ngựa cao to.

Nhất Tự Tịnh Kiên Vương? Một vài cường giả Yến quốc lóe lên một niềm hy vọng. Nhưng, niềm hy vọng này rất nhanh chóng biến mất. Nhất Tự Tịnh Kiên Vương, rốt cục cũng chỉ là một thiếu niên mới mười bảy tuổi đầu mà thôi. Nhóm cẩm y quân này, chẳng phải là Hộ Quân doanh sao?

Lúc này đến đây, có tác dụng gì chứ?

Yến Đế nhíu mày nhìn Diêm Xuyên, đến giờ này cũng không đoán ra được Diêm Xuyên tới đây với mục đích gì.

Ánh mắt Diêm Xuyên quét qua một lượt, thoáng dừng lại trên thân Tam Thải Thần Ngưu, ném một ánh mắt lạnh nhạt vào tam sư huynh của Lưu Cương đang ngồi uống rượu. Đối với thủ lĩnh trọng yếu của năm nước, nhìn kỹ lưỡng một chút, cuối cùng ánh mắt cố định trên người Yến Đế.

- Diêm Thu Vũ, năm nước hội đàm, đánh cờ cược đất, đại sự như thế, tại sao lại không cho ta biết?

Diêm Xuyên thản nhiên hỏi.

- Ân?

Thái tử bốn nước có chút kinh ngạc.

Gọi thẳng tục danh của Yến Đế?

Không chỉ có người của bốn nước, ngay cả một đám cường giả Yến quốc đến lúc này lông mày cũng chụm lại một chỗ. Nhưng sự tức giận vừa sinh ra đã lập tức biến mất, bởi vì, tại Yến quốc, Diêm Xuyên đích xác có tư cách gọi Yến Đế là Diêm Thu Vũ.

Nhất Tự Tịnh Kiên Vương, địa vị ngang hàng với Yến Đế, ngang vai ngang vế, đượng nhiên có thể gọi thẳng tục danh của Yến Đế.

Ba trăm năm trước, Diêm Đào nhượng vị cho tổ tiên Yến Đế. Nếu không có thân phận ''''Nhất Tự Tịnh Kiên Vương'''' đầy sức nặng này, Diêm Xuyên cần phải xưng hô Yến Đế là trưởng bối mới đúng. Tuy nhiên bởi vì thân phận ngang vai ngang vế, Yến Đế hoàn toàn chấp nhận được việc Diêm Xuyên gọi thẳng tục danh.

- Ta nghĩ rằng tự mình có thể giải quyết!

Yến Đế lộ ra một nụ cười khổ.

- Không sao, hiện tại kết quả như thế nào rồi?

Diêm Xuyên không muốn vướng sâu vào chuyện này, hỏi thẳng vào vấn đề.

- Kết quả? Ha ha ha, Yến quốc nhà ngươi đã thua bốn nước chúng ta tám mươi tòa thành trì! Ngươi đã tới muộn!

Thái tử Sở quốc cười lớn.

- Không, tới sớm cũng vô dụng!

Thái tử Hàn quốc khinh thường nói.

Diêm Xuyên cười nhạt một tiếng đáp lại:

- Muộn? Ai nói muộn? Chỉ cần tất cả các ngươi còn chưa có chạy, vậy thì vẫn chưa tính là muộn!\"

- A? Ngươi vẫn còn muốn đánh cuộc?

Thái tử Hàn quốc con mắt sáng ngời hỏi.

- Đúng vậy a, nếu ngươi muốn đánh cuộc, vẫn có thể tiếp tục. Chỉ cần ngươi có tư cách đại biểu cho Yến quốc!

Thái tử Sở quốc cũng hưng phấn nói.

Đám Thái tử hôm nay đi sứ Yến quốc, có cùng mục đích vì quốc gia lập công, thu được càng nhiều thành trì, lúc trở về đương nhiên công lao sẽ càng lớn.

Diêm Xuyên bỏ qua mấy tên Thái tử, mà quay sang nhìn Lưu Cương.

- Lưu cung phụng, chúng ta lại gặp nhau!

Diêm Xuyên cười nói.

- Đúng vậy a, lại gặp nhau!

Lưu Cương lạnh giọng đáp lại.

- Lần trức trong đại trận, Trịnh quốc thua vào tay ta bốn mươi hai tòa thành trì, không biết đã trả hay chưa?

Diêm Xuyên cười hỏi.

- Sao?

Tất cả mọi người nhìn về phía Lưu Cương.

- Trịnh quốc làm sao lại thiếu nợ thành trì của Yến quốc? Thật hay giả?

- Nói đùa thôi! Làm sao có thể?

. . .

- Hừ, Yến quốc đã cùng đường mạt lộ, ngươi còn muốn bốn mươi hai thành trì của Trịnh quốc ta?

Lưu Cương giận dữ nói.

- Ha ha ha, Lưu Cương, ngươi phải nghĩ cho kỹ rồi hãy nói. Bốn mươi hai thành trì này, cũng không phải do ngươi đáp ứng. Nếu ngươi dám lật lọng, không khác gì bôi tro trát trấu lên mặt Mục Dã Vương, ngươi dám không?

Diêm Xuyên trừng mắt đáp trả.

Ngươi dám không?

Ba chữ này, Diêm Xuyên gằn từng tiếng. Giống như một cái đại chuỳ, hung hăng đánh thẳng vào Lưu Cương.

Lưu Cương há miệng muốn biện bạch, nhưng lời nói vừa ra đến miệng, lại trở thành tiếng lắp bắp:

- Ngươi, ngươi, ngươi!

- Không vấn đề gì, năm nước đánh cờ, vẫn chưa chấm dứt. Tiếp tục đi nào, ngươi có thể đánh cược để gỡ lại!

Diêm Xuyên cười nói.

- Chẳng lẽ là thật?

Thái tử Sở quốc không ngờ nhìn Lưu Cương.

- Trịnh quốc lại có thể mắc nợ thành trì với Yến quốc? Làm sao có thể?

Thái tử Hàn quốc cũng kinh ngạc nói.

Lưu Cương uất nghẹn đến đỏ bừng mặt, nhưng rốt cục vẫn không phản bác.

- Xuống ngựa!

Diêm Xuyên quát khẽ.

- Vâng!

Cẩm y quân lớn tiếng đáp lại.

- Vù vù ầm ầm!

Diêm Xuyên cùng với hơn hai ngàn cẩm y quân đồng thời xuống ngựa.

Xuống ngựa, Diêm Xuyên cất bước đi tới phía chính nam đấu trường. Hoắc Quang theo sát phía sau, trợn mắt nhìn qua tất cả mọi người.

- Lưu Cương, chư vị Trịnh quốc, ngồi xuống đi. Ta đã đến, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu!

Diêm Xuyên cười nói.

- Giá! Giá!. . .

Ngoài cửa thao trường, lại truyền đến một loạt thanh âm giục ngựa. Lưu Cẩn đã trở lại.

Lưu Cẩn dẫn theo năm trăm kỵ binh tới thao trường, xuống ngựa. Đồng thời, có mấy tên tướng sĩ mang theo một cái ghế lớn.

- Long ỷ? Long ỷ trên triều của Bệ hạ?

Một vị cựu thần Yến quốc thốt lên.

Thứ mà Lưu Cẩn mang tới đây, chính là Cửu Long Thiên Ỷ.

Chiếc Long ỷ này, so với Long ỷ mà Yến Đế đang ngồi lớn hơn rất nhiều.

Yến quốc đệ nhất ỷ.

Đám cựu thần Yến quốc sắp phát hỏa, nhưng lửa giận mới nổi lên được một nửa, đã vội lụi tàn.

Long ỷ, biểu tượng của Đế Vương, không thể để cho bất cứ người nào vấy bẩn. Ngoại trừ Đế Vương, ai cũng không thể ngồi.

Nhưng, người trước mắt, lại là Nhất Tự Tịnh Kiên Vương.

Địa vị ngang bằng với Yến Đế, chuyện này, chuyện này phải nói thế nào? Hắn thật sự có tư cách ngồi lên Long ỷ a!

- Ai!

Một đám cựu thần đều chỉ im lặng.

Yến Đế hai mắt nhíu lại nhìn chằm chằm vào cái Long ỷ vốn thuộc về mình.

- Ầm!

Long ỷ rơi xuống đất, dấy lên một trận bụi mù.

- Vương gia!

Lưu Cẩn cực kỳ cung kính hô.

- Ừ!

Diêm Xuyên gật đầu hài lòng.

Nhấc vạt áo bào phía sau lên, Diêm Xuyên chậm rãi ngồi xuống.

Một nam một bắc, hai Long ỷ đối diện nhau, Yến Đế đối mặt Diêm Xuyên!

Hai người địa vị tối cao của Yến quốc, ngang bằng mà ngồi.

Mấy tên Thái tử ở xung quanh trên mặt lộ ra vẻ cổ quái. Nhưng, ai cũng không nói một câu gì.

Một tay nắm Ngọc Đế Kiếm, một tay đặt trên tay vịn của Long ỷ, Diêm Xuyên nhíu mắt, hồi tưởng lại chuyện cũ.

- Diêm Xuyên, ngươi có muốn đánh cược hay không?

- Diêm Xuyên, ngươi có thể đại biểu Yến quốc hay không?

. . .

Một đám Thái tử kêu lớn.

Diêm Xuyên mở mắt ra, quét một vòng chúng nhân nói:

- Tại Đại Yến, ta tự nhiên có thể đại biểu cho toàn bộ Yến quốc!

- Ừ?

Yến Đế nhướng mày. Gắt gao nhìn chằm chằm vào Diêm Xuyên.

Nhưng chỉ một lúc sau, lông mày Yến Đế giãn ra. Sự nhục nhã mà đám Thái tử mang lại lúc trước, đã ảnh hưởng trầm trọng tới Yến Đế.

Đám Thái tử thấy Yến Đế không phản đối, lập tức vui vẻ ra mặt.

- Tốt, nếu đã như vậy, hãy bắt đầu đi!

Thái tử Sở quốc hưng phấn nói.

Tuy nhiên Diêm Xuyên căn bản không để mắt đến hắn, chỉ thản nhiên gọi:

- Hoắc Quang!

- Có thần!

Hoắc Quang mở miệng đáp lại.

Thần? Hoắc Quang là thần, nhưng, là thần của Yến Đế mới phải. Đối với Diêm Xuyên, chỉ có thể xưng hô ''''Thuộc hạ'''', ''''Ty chức'''', \"Hạ quan\" . Xưng ''''Thần'''', chỉ dùng đối với bậc Đế Vương.

Nhưng mà lúc này, Hoắc Quang lại xưng thần!

Một tiếng ''''Thần'''' này dường như biểu thị một cái gì đó. Khiến ánh mắt mọi người lóe lên vẻ ngoài ý muốn.

Diêm Xuyên cũng nhìn Hoắc Quang. Chằm chằm nhìn Hoắc Quang trong giây lát.

Cuối cùng, Diêm Xuyên không phản đối, trái lại còn lộ ra một nụ cười khuyến khích.

Bên kia, Yến Đế đương nhiên trong lòng chẳng hề dễ chịu. Tuy vậy, địa vị Diêm Xuyên ngang bằng với bản thân, giờ phút này lại đang ở bên ngoài triều ca, Yến Đế cũng không phản đối.

Chỉ có một đám cựu thần, lúc này vẻ mặt xoắn xuýt, không biết phải mở miệng thế nào.

- Đi, khiêu chiến cường giả Trịnh quốc, dựa theo quy củ trước đây, một trận đánh cược hai mươi thành trì!

Diêm Xuyên thản nhiên ra lệnh.

- Thần tuân chỉ!

Hoắc Quang lên tiếng trả lời. Hắn đi vào giữa đấu trường, Phá Thiên thương trong tay cắm xuống đất.

- Ầm!

Phiến đá rạn nứt thành hình mạng nhện.

- Trịnh quốc, ai dám ứng chiến!

Hoắc Quang quát lớn.

---------------------------

Yến Kinh, cung điện của Thái tử.

- Không ổn, không ổn rồi, Thái tử!

Tên thị vệ một lần nữa kêu lớn.

- Vào đi!

Diêm Vô Địch trầm giọng nói.

Thị vệ vừa nhảy vào đại điện, lập tức thốt lên:

- Thái tử, vừa rồi có năm trăm người đến đây, đoạt Long ỷ trên triều đi mất rồi!

- Năm trăm người? Đồ khốn, Hoàng cung thủ vệ đâu?

Diêm Vô Địch cau mày hỏi.

- Ngăn không được, căn bản ngăn không được a. Năm trăm người này chiến lực quá mạnh mẽ, không, chỉ vẻn vẹn một trăm người đã đánh lui cả ngàn thủ vệ!

Thị vệ sắc mặt khó coi đáp.

- Cái gì?

- À, đúng rồi, bọn họ nói, phụng ý chỉ của Nhất Tự Tịnh Kiên Vương! Nhưng Hộ Quân doanh không có khả năng cường đại như vậy a!

Thị vệ không thể tin nổi nói.

- Diêm Xuyên?

Độc Cô Kiếm Vương ngoài ý muốn thốt lên.

- Sư tôn, hẳn là Vương thúc không sai!

Diêm Vô Địch nói ra.

- Tiểu tử kia, đích xác có chút môn đạo, đi xem xem!

Độc Cô Kiếm Vương cười nói. Nói xong cánh tay hắn khẽ vẫy, mang theo Diêm Vô Địch nhanh chóng lao ra khỏi cung của Thái tử, phóng lên trên trời, trong chớp mắt biến mất vào giữa tầng mây.

- A!

Một đám thị vệ sợ hãi thán phục nhìn lên bầu trời.

Độc Cô Kiếm Vương cùng Diêm Vô Địch bay vào trong mây, quan sát toàn bộ Yến Kinh.

- Ở thao trường!

Diêm Vô Địch lập tức nhìn thấy nhóm người Diêm Xuyên.

Đứng trên không trung, Diêm Vô Địch gắt gao nhìn chằm chằm xuống giáo trường, còn Độc Cô Kiếm Vương hai mắt nhíu lại nhìn về phương xa.

Xa xa, trong một đám mây trắng. Lúc này có hai người đang đứng.

Chính là Trường Thanh Tể tướng của Yến quốc cùng với một cô gái đội mũ rộng vành.

- Đại tiểu thư, thiếu niên ngồi trên Long ỷ phía dưới, chính là Diêm Xuyên!

Trường Thanh giới thiệu.

- Ừ!

Cô gái gật gật đầu, giống như có trực giác, nhìn về phía bên kia.

Độc Cô Kiếm Vương, cô gái cùng thoáng nhìn nhau, cuối cùng cả hai đều không có phản ứng gì.

Tất cả đều nhìn xuống bên dưới.

Lưu Cương chưa kịp đáp ứng, Thái tử Sở quốc đã lên tiếng trước.

- Trận đấu này, Sở quốc ta lên trước!

Thái tử Sở quốc réo lên.

- Trương cung phụng, ngươi mới gia nhập vào Sở quốc ta, trận đấu đầu tiên này, nhường cho ngươi!

Sở quốc Thái tử sai sử gã cung phụng vừa mới lúc trước còn đang đầu nhập vào Yến quốc.

- Vâng!

Gã cung phụng này ngưng trọng bước vào đấu trường.

Bởi vì Trương cung phụng trước đây đã chứng kiến Hoắc Quang đột phá, tuy nhiên, tự tin kinh nghiệm bản thân hơn xa, cho nên mới thản nhiên ứng chiến .

Trương cung phụng vừa bước ra, Diêm Xuyên đã lập tức nhận ra. Lúc trước ở trong Phong Thuỷ trận, người này quả thật là theo sau lưng Diêm Vô Địch. Vốn là cung phụng của Yến quốc, cư nhiên lại đầu nhập vào Sở quốc? Phản bội quốc gia?

Diêm Xuyên trong mắt lạnh lẽo!

- Hoắc Quang!

Diêm Xuyên thản nhiên gọi.

- Có thần!

Hoắc Quang cung kính nhìn về phía Diêm Xuyên.

Cả một đám Thái tử khó hiểu quay sang nhìn vào Diêm Xuyên.

- Cho phép ngươi giết người!

Diêm Xuyên nhấn mạnh từng chữ nói.

- Tuân mệnh!

Hoắc Quang hưng phấn đáp.

Đám Thái tử trên mặt ngẩn ngơ.

- Hừ, nói khoác mà không biết ngượng, giết người? Không biết ai giết ai!

Thái tử Sở quốc tức giận thốt lên.

"

Q.2 - Chương 6: Cho Phép Ngươi Giết Người - Chương #46


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 46/1444