Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252093) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 40: Q.1 - Chương 40: Việc Hoàn Thành Lui Thân . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

40: Q.1 - Chương 40: Việc Hoàn Thành Lui Thân


"

- Long khí, nổ!

Hoắc Quang hét lớn một tiếng.

- Ầm

~!

Bốn con Kim Long bị Hoắc Quang khống chế đột nhiên nổ mạnh.

Âm thanh chấn động bốn phương, thân thể bốn đầu Kim Long lập tức hóa thành vô số mảnh vỡ.

Bốn Long chính là sự tụ hợp thể của đại địa Long Mạch, bốn Long nổ tung cũng làm cho đại địa bắt đầu chấn động theo.

- Ken két ken két!

Một loạt khe nứt chằng chịt hiện ra, lòng núi sụp đổ, sông ngòi nghịch chuyển, toàn bộ không gian của đại trận cũng xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

- A!

- Cẩn thận!

- Không tốt!

. . .

Bốn phía vang lên rất nhiều âm thanh sốt ruột.

Chỗ đại quân của Diêm Xuyên đóng cũng ở trong phạm vi địa chấn, ba ngàn tướng sĩ lung la lung lay, rất khó đứng vững.

- Két!

Dưới chân các tướng sĩ đột nhiên xuất hiện một vết nứt lớn.

- Hả?

Chu Tước trừng mắt.

- Ầm!

Chu Tước, Huyền Vũ nhanh chóng công kích các vách núi bên cạnh để lấy đất đá lấp lại khe hở dưới chân. Khắp nơi bắn tới đại lượng đất đá, Tửu Kiếm Sinh thấy vậy liền rút trường kiếm ngăn cản thay cho ba ngàn tướng sĩ.

Ba ngàn tướng sĩ tuy ngã trái ngã phải, nhưng được ba đại cường giả bảo hộ nên cuối cùng không có ai bị trọng thương.

- Ầm! Két!

Trên bầu trời chợt vang lên tiếng nổ mạnh giống như trời bị xé nứt ra mà xuất hiện một cái khe hở cực lớn.

- Đại trận đã bị phá!

Diêm Xuyên hài lòng nhìn lên bầu trời.

Một khắc sau khi bốn Long nổ mạnh thì cơ hồ tất cả cường giả đều dừng hết lại để đề phòng mọi chuyện có thể xảy ra. Kim Long nổ tung phá vỡ đại trận khiến mặt đất đảo lộn.Vô số bụi mù, Long khí, sương mù làm cho không gian trong đại trận cực kỳ hỗn loạn, thị lực cũng bị hạn chế rất lớn.

- Tiểu nha đầu mau giao ra Vạn Diệu Yêu Liên!

Những Thần cảnh cường giả rất nhanh hồi phục tinh thần, sau đó lại lần nữa hướng về phía Mặc Vũ Hề hét lên.

- Nếu như muốn? Vậy thì tới mà lấy a!

Mặc Vũ cười nói.

- Hừ!

Người nọ bay thẳng tới chỗ Mặc Vũ Hề.

- Thanh Long ấn!

- Bạch Hổ ấn!

- Ầm!

Hai người đồng thời ra tay liền đánh lui tên cao thủ Thần cảnh này.

- Cùng tiến lên, ai cướp được là của người ấy!

Người nọ kêu lên.

- Tốt!

Mọi người đồng thời lao về phía Mặc Vũ Hề.

Trên mặt Dương Chí Cửu hiện ra vẻ lo lắng, còn Thanh Long, Bạch Hổ thì đều trong thư thế chiến đấu.

- Lệ

!

Bỗng từ trời cao truyền đến một tiếng hạc kêu.

Bốn phái mù mịt, tiếng đánh nhau, tiếng nổ vang lên liên tục. Không có mấy ai chú ý tới tiếng hạc kêu này, chỉ có vài người phát hiện ra một con hạc màu trắng từ bên ngoài trận pháp bay xuống.

- Lệ!

- Tiểu Hạc nhi, ta ở đây!

Mặc Vũ Hề vui vẻ kêu lên.

- Lệ!

Tiên hạc hưng phấn đáp xuống rồi đảo mắt qua đám cường giả trước mặt.

- Không ổn, nhanh, nhanh, đồng loạt ra tay!

Một cường giả cả kinh kêu lên.

- Xì!

- Chết!

- Lưu lại!

. . .

Bảy tám tên cường giả đồng thời ra tay, đủ loại trường kiếm, đại đao, pháp bảo đánh về phía Mặc Vũ Hề.

Mắt thấy Mặc Vũ Hề sắp bị các loại công kích chôn vùi thì đột nhiên một đạo ánh sáng trắng hiện lên.

- Hưu!

Mặc Vũ Hề liền biến mất.

- Người đâu?

Có người cả kinh kêu lên.

- Ở phía trên, ở trên kia!

Có người kinh sợ hét lên.

Mọi người ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy Mặc Vũ Hề chân đạp Tiên hạc lướt nhanh trên mây trắng, thẳng lên trời xanh.

- Các vị, sau này còn gặp lại!

Mặc Vũ Hề cười to nói.

- Khốn nạn, đứng lại!

- Đứng lại!

- Lưu lại Vạn Diệu Yêu Liên!

. . .

Hai mươi Thần cảnh cao thủ gần như muốn điên cuồng, mắt thấy miếng thịt béo sắp đến miệng lại rõ ràng cứ như vậy mà bay mất? ai có thể cam tâm.

- Đuổi theo!

Hơn mười cường giả phóng lên trên trời, đuổi theo hướng Tiên hạc.

Nhưng bọn họ bay ra khỏi đại trận thì Mặc Vũ Hề cùng Tiên hạc đã biến thành một điểm nhỏ ở cuối chân trời.

Thần cảnh cao thủ tuy có thể bay lượn giữa thiên địa nhưng tốc độ sao có thể so sánh được với Tiên hạc có sở trường phi hành được?

Tiên Hạc chỉ vỗ nhẹ một cái đã bỏ xa đám người Thần cảnh ở phía sau rồi.

- A!

- Khốn nạn!

- Rống!

. . .

Từ bên trên tòa đại trận bị tàn phá truyền ra từng tiếng rống giận để phát ra sự vô cùng buồn bực trong nội tâm.

Ở phía chân trời, Mặc Vũ Hề ôm chiếc hộp đựng Vạn Diệu Yêu Liên nhìn lại nơi đại trận đang bốc lên khói bụi mờ mịt xa xa,trên mặt lúc thì đắc ý lúc thì lo lắng.

- Lệ! Lệ!

Tiên hạc hưng phấn kêu lên tranh công.

- Được rồi, biết rồi, Tiểu Hạc nhi, lần này công lao của ngươi lớn nhất!

Mặc Vũ Hề cưng chiều sờ lên đầu Tiên Hạc.

- Lệ!

Tiên Hạc kêu lên một tiếng tự đắc.

- Lần này thật sự muốn đa tạ hắn, nếu không có hắn, ta cũng không nghĩ ra ở trong trận gưởi tin cho ngươi, ngươi cũng không thể thu được tín hiệu của ta, cũng không thể tại lúc phá trận mà phối hợp cùng ta a!

Khóe miệng Mặc Vũ Hề khẽ cong lên.

- Lệ? Lệ?

- Hắn? Hắn chính là hắn a! Diêm công tử!

Sắc mặt Mặc Vũ Hề trở nên đỏ lên nói.

- Lệ?

- Kế hoạch cướp đoạt Vạn Diệu Yêu Liên kỳ thật đều do hắn bày ra! Rốt cục ta cũng chiếm được Vạn Diệu Yêu Liên rồi!

Mặc Vũ Hề vui mừng nói.

- Lệ?

- Không thể đợi Thanh Long bọn họ. Hắn nói rằng Vạn Diệu Yêu Liên khẳng định là vật không tầm thường, Bát Bảo Thần hộp chưa chắc có thể phong bế trong thời gian quá dài. Hắn muốn ta về Thánh Địa trước, đem Vạn Diệu Yêu Liên giao cho Mão Nhật Đạo Quân. Ừ, chờ một chút, trước tiên đi tới nhà trúc của hắn, ta muốn lưu lại cho Thanh Long mấy câu!

Mặc Vũ Hề suy nghĩ một chút nói.

- Lệ!

Tiên Hạc khẽ vỗ cánh bay về phía nhà trúc của Diêm Xuyên.

----------------------------

Đại trận bị phá vỡ, Long khí tàn phá bừa bãi khắp nơi, không gian trở nên rất đục.

Đại Diệu Tiên Sư đang một mình đấu với chư hùng, đột nhiên dừng lại, rồi một lần nữa tụ thành một thể.

Đại Diệu Tiên Sư dùng sức một mình ngăn cản một nửa số cường giả ở đây nên không ai dám coi thường.

Đứng ở trung ương Trấn Thế Thạch, Đại Diệu Tiên Sư ngửa đầu nhìn trời.

- Ha ha ha ha, Thiên ý! Thiên ý a!

Vẻ mặt Đại Diệu Tiên Sư bi thương nói.

- Vạn Diệu Yêu Liên đã mất, Đại Diệu Tiên Sư ngươi không cần phải cố chấp nữa!

Mục Dã Vương mở miệng khuyên nhủ.

Đại Diệu Tiên Sư đột nhiên nhìn về phía Mục Dã Vương với ánh mắt lăng liệt, rồi lại nhìn một vòng đám người chung quanh.

- Sứ mạng của ta kết thúc rồi, đại trận không còn, ta cũng đã đến lúc bị diệt. Nhưng mà, tất cả mọi người ở đây hãy nhỡ cho kỹ, ngày sau thiên hạ chịu tai ương là do họa hôm nay các ngươi gây ra! Là các ngươi, chính tay các ngươi đưa thiên hạ thương sinh vào trong cảnh nước sôi lửa bỏng!

Đại Diệu Tiên Sư khẽ quát.

- Hừ, nói chuyện giật gân!

Một cường giả không nhịn được quát lên.

Giờ phút này, đám cường giả lúc trước tranh đoạt Vạn Diệu Yêu Liên cũng đã xông tới đây, số người vây quanh Đại Diệu Tiên Sư tăng lên gấp hai lần.

Đại Diệu Tiên Sư vừa bi thương vừa oán hận, lại nhìn một vòng mọi người, rồi khẽ vung tay lên.

- Nổ đi!

Đại Diệu Tiên Sư quát.

- Ầm

!

Bốn con Kim Long còn lại đột nhiên nổ mạnh.

- Ầm ầm!

Nổ càng lớn thì trùng kích càng cường liệt, toàn bộ Phong Thủy đại trận đều ầm ầm phá thành mảnh nhỏ, mặt đất bốn phía lay động. Giờ phút này hiển thị ra giống như ngày tận thế vậy.

Đại trận triệt để tan vỡ, thân hình Đại Diệu Tiên Sư cũng chầm chậm tán đi, càng lúc càng mờ nhạt, nhưng ánh mắt bi hận vẫn như trước nhìn chằm chằm vào mọi người.

Ở Bên kia.

Mặc Vũ Hề đã rời đi, Thanh Long, Bạch Hổ bảo vệ Dương Chí Cửu hạ xuống, vẻ mặt của hắn hiên lên sự không cam lòng.

- Diêm công tử, chúng ta mau đi thôi!

Thanh Long kêu lên.

- Ừ!

Diêm Xuyên gật gật đầu.

- Hoắc Quang, đại trận đã hủy, tinh thần ý chí của ngươi thao túng Long khí hẳn là ngày càng yếu đi a!

Diêm Xuyên hỏi.

- Vâng, sau khi nổ mạnh, cơ hồ không đủ một phần trăm! Hơn nữa càng ngày càng ít.

Hoắc Quang gật đầu nói.

- Tốt, đã đến thời khắc cuối cùng rồi, có thể khống chế được bao nhiêu liền khống chết bấy nhiêu, cố gắng thao túng Long khí quán chú vào quân đoàn của ngươi!

Diêm Xuyên hạ lệnh.

- Vâng!

Hoắc Quang ứng tiếng nói.

- Ầm ầm!

Đại lượng mảnh vỡ Long khí liền phóng tới chỗ ba ngàn quân giáp bạc.

- Ngâm! Ngâm! Ngâm! . . .

Nguyên một đám mảnh vỡ dường như hóa thành mấy vạn Kim Long nhỏ bay tới trước mặt ba ngàn quân giáp bạc.

- Há miệng nuốt!

Diêm Xuyên quát lên, ra lệnh cho ba ngàn quân giáp bạc.

- Vâng!

Ba ngàn quân giáp bạc đồng thời hét lên.

- Rống!

Ba ngàn quân sĩ giáp bạc đều há miệng nuốt lấy nhưng Kim Long đang phóng tới trước mặt mình. Trong lúc nhất thời, thân hình bọn hắn đều tỏa ra kim quang.

- Long khí nhập thể? Ha ha!

Ánh mắt Tửu Kiếm Sinh sáng lên.

Tửu Kiếm Sinh thò tay lấy ra hồ lô đựng rượu bên người. Hắn mở nắp rồi quay miệng hồ lô về phía long khí đang bay tới chỗ mình mà điên cuồng hút vào.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, Dương Chí Cửu dường như cũng không để ý đến những Long khí bình thường này.

- Tốt lắm, đến lúc phải đi rồi!

Giờ phút này Dương Chí Cửu một bụng oán khí nói.

Vất vả nửa ngày, cuối cùng Vạn Diệu Yêu Liên vẫn bị Mặc Vũ Hề đoạt được, buồn bực a!

- Ầm ầm!

Cuộc chiến tranh đoạt Trấn Thế Thạch càng lúc càng kịch liệt .

- Đi thôi!

Diêm Xuyên gật gật đầu.

Thanh Long, Bạch Hổ mở đường hộ tống Diêm Xuyên cùng ba ngàn tướng sĩ rất nhanh rời đi.

- Vương gia!

Ba nghìn tướng sĩ hưng phấn nói.

- Diêm Xuyên sư đệ, lợi hại!

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

- Chúng ta phải đi rồi! Ngươi thì sao?

Diêm Xuyên nhìn về phía Tửu Kiếm Sinh.

- Đi thôi, đi thôi, mặc dù ta hận Hắc Vũ Chân Quân, Nhưng hiện tại ta vẫn chưa đánh lại hắn, Tứ Cửu Thiên Kiếp của hắn cũng đã sắp xong. Huống hồ, ta lưu lại tranh đoạt Trấn Thế Thạch cùng mười mấy tên Thần cảnh? Chẳng phải là muốn chết sao, có chút Long khí này là ta đã rất thỏa mãn rồi, đi thôi, đi thôi!

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

- Đi!

Diêm Xuyên gật gật đầu.

- Chu Tước, Huyền Vũ, mở đường!

Thanh Long quát.

- Vâng!

Hai người lên tiếng.

- Ầm ầm!

Đất rung núi chuyển, bụi mù cuồn cuộn, nhóm người Diêm Xuyên hướng về bên ngoài đại trận bị phá vỡ mà bước đi.

- Ầm!

- Ầm!

Ba ngàn tướng sĩ tuy thực lực thấp, nhưng còn có một đám cường giả hộ tống cho nên tuy rằng một đường hung hiểm những cũng không có nhiều người bị thương.

Một lúc lâu sau, tất cả mọi người đã xuất hiện ở bên ngoài trận.

Ngoài trận, bốn phía sông núi sụp đổ vô số, hiển nhiên là chịu ảnh hưởng của biến cố bên trong đại trận.

Phía sau, bụi mù phóng lên tận trời, từng đạo ánh sáng lung linh từ trong trận phóng ra, các cường giả vẫn tiếp tục tranh đấu mà mục tiêu của họ bây giờ chính là Trấn Thế Thạch.

- Đi đến chỗ ta đợi Văn Nhược tiên sinh a! Có lẽ Mặc cô nương cũng đang ở nơi này!

Diêm Xuyên nói.

- Đúng vậy!

Ánh mắt Dương Chí Cửu lập tức tỏa sáng. Trong mắt hiện lên một tia hi vọng.

Lúc mới đến, tu vi của chúng quân giáp bạc phổ biến Lực cảnh tầng bốn, tầng năm, mà bây giờ thấp nhất là tầng bảy, thậm chí sau khi nuốt Long khí thì tu vi chắc chắn còn tăng lên nhiều.

Mọi người tăng tốc chạy đi, năm ngày sau đã trở về đến nhà trúc.

- Vũ Hề?

Dương Chí Cửu đảo mắt tìm bốn phía .

- Vương gia, Mặc cô nương có lưu lại mấy chữ ở trước cửa phòng ngài!

Lưu Cẩn lập tức tiến lên nói.

- A?

Mọi người rất nhanh đi đến chỗ cánh cửa phòng Diêm Xuyên.

Trên cửa có dán trang giấy với một hàng chữ nhỏ xinh đẹp.

---

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, ta về Đại Chiêu Thánh Địa trước, các ngươi lưu lại bảo vệ Diêm công tử cho thật tốt! Đợi tin tức của ta!

---

- Là chữ của Thánh Nữ!

Thanh Long nhìn trang giấy rồi khẳng định.

Hết quyển 1!

"

Q.1 - Chương 40: Việc Hoàn Thành Lui Thân - Chương #40


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 40/1444