Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 38: Q.1 - Chương 38: Ý Chí Của Phá Quân . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

38: Q.1 - Chương 38: Ý Chí Của Phá Quân


"

- Những mũi tên mà ngươi đang thấy chính là kim nhọn chống sét, chỉ cần đánh tan thiên lôi ta xem hắn lấy gì Độ Kiếp!

Diêm Xuyên tự tin nói.

Hơn hai ngàn mũi tên xông thẳng lên trời, không hề bắn bất kỳ kẻ nào. Rất nhiều người đều không hiểu mà chỉ nhìn lên với ánh mắt hiếu kỳ.

Thậm chí Hắc Vũ Chân Quân cũng không hề để ý đến hơn hai ngàn mũi tên này.

\"Thình thịch!\"

Hơn hai ngàn mũi tên thuận lợi xuyên qua mây mù thẳng lên trời xanh.

Khoảng cách tới Tứ Cửu kiếp vân càng ngày càng gần.

Đầu nhọn của mũi tên đột nhiên run rẫy giống như cảm nhận được từ trường to lớn vậy.

\"Đúng đùng!\"

Đầu nhọn của mũi tên rất quỷ dị mà xuất hiện từng tia điện lưu.

Hơn hai ngàn mũi tên, mũi nào cũng như vậy. Mà gậy nên hiện tượng điện từ ũi tên chính là Tứ Cửu kiếp vân.

- Không tốt!

Sắc mặt Hắc Vũ Chân Quân đại biến. Lúc hắn lấy tay muốn ngăn cản thì tất cả đã không còn kịpl

- Ầm!

Bên trong Tứ Cửu kiếp vân đột nhiên bị mũi tên dẫn xuống đại lượng lôi điện.

Lôi điện rất nhỏ lại chia làm hơn hai ngàn tia.

- Ầm! Ầm! Ầm!...

Từng đạo lôi điện nổ về hướng mũi tên, mũi tên liền ầm ầm bị nỗ tung ra.

Mũi tên phân luồng thiên kiếp, tuy rằng chỉ là hạt cát trong sa mạc so với Tứ Cửu Thiên Kiếp nhưng cũng đã để cho Hắc Vũ Chân Quân lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Lôi điện bị phân luồng rất ít nhưng mà ý chí của tinh tú liên tiếp với kiếp vân lại trong nháy mắt bị phân luồng thành hơn hai ngàn phần.

Tinh quang bao phủ Hắc Vũ Chân Quân đột nhiên chỉ còn lại một phần hai ngàn so với lúc ban đầu. Vốn đang chiếm ưu thế lớn thì trong nháy mắt lại biến mất.

- Không!

Hoắc Vũ Chân Quân bi phẫn gào thét.

- Thình thịch!

Toàn bộ hơn hai ngàn mũi tên nổ tung ra tuy rằng không có quá nhiều ảnh hưởng đối với thiên kiếp nhưng bởi vì tinh quan bị phân luồng nên chỉ còn lại một phần hai ngàn so với trước kia, mũi tên nổ tung cũng để cho toàn bộ tinh quang cũng bị thủ tiêu.

Tứ Cửu kiếp vân to lớn dẫn động Tinh lực không bằng một phần trăm của Hoắc Quang.

Cột tinh quang rất nhỏ đã nói lên rằng Hắc Vũ Chân Quân thất bại.

- Ầm Ầm!

Thiên kiếp vẫn như cũ nhưng mà Hắc Vũ Chân Quân lại vô cùng bi phẫn.

- Đùng!

Giữa lúc tâm thần đang than khóc thì mũ cũng bị thiên lôi đánh cho nổ tung để lộ ra khuôn mặt bị che lấp của Hắc Vũ Chân Quân.

Sau khí chống đỡ đợt thiên lôi thứ hai Hắc Vũ Chân Quân liền nhìn về phía Diêm Xuyên.

- Một đám chó phàm trần? Ta muốn giết các ngươi, ta muốn giết các ngươi! A!

Hắc Vũ Chân Quân gào thét.

- Hắc Vũ lão thất phu!

Xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn. Diêm Xuyên nhìn lại thì thấy Tửu Kiếm Sinh đang trợn mắt hướng về phía mình chạy tới.

- Hả?

Mặc Vũ Hề nhướng mày.

- Diêm Xuyên sư đệ, chính hắn Hắc Vũ Chân Quân là một trong những người năm đó ép chết cha mẹ ngươi!

Tửu Kiếm Sinh rất nhanh phóng tới nói.

- Cái gì?

Lưu Cẩn kinh hãi kêu lên rồi ngẩng cao đầu mà gắt gao nhìn chằm chằm vào bầu trời.

Trường kiếm của Tửu Kiếm Sinh hạ xuống trước mặt Diêm Xuyên.

- Diêm Xuyên sư đệ, ta đi theo ngươi để phòng ngừa vạn nhất!

Tửu Kiếm Sinh chân thành nói. Hắn nhìn thấy Hắc Vũ Chân Quân cho nên muốn lại đây bảo vệ Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên nhẹ nhàng gật gật đầu. Đồng thời lại tiếp tục nhìn về Hắc Vũ Chân Quân ở trên bầu trời, trong mắt hiện lên một vòng sát khí.

- Diêm công tử, có muốn chúng ta đi hay không...!

Thanh Long dò hỏi.

- Không cần, thù này ta muốn tự tay báo! Hơn nữa, việc này ta còn chưa biết được rõ ràng!

Diêm Xuyên lắc lắc đầu nói.

- Ầm!

Tứ Cửu thiên lôi lớp sau mạnh hơn lớp trước, Hắc Vũ Chân Quân chỉ trong giây lát liền không quan tâm đến việc nổi giận với ba ngàn quân giáp bạc mà là toàn lức chống đỡ lấy thiên lôi.

Diêm Xuyên liếc thật sâu về Hắc Vũ Chân Quân rồi lại nhìn về phía Hoắc Quang.

Chỗ Hắc Vũ Chân Quân thì thiên lôi rầm rộ, còn chỗ Hoắc Quang và Lưu Cương thì thiên lôi lại dần dần từng bước.

- Ầm!

Hoắc Quang dường như bị nấu chín vậy, toàn thân bị thiên lôi đánh nổ cho thành màu đỏ.

- Đạo thiên lôi thứ tám rồi, Hoắc Quang còn có một đạo. Nhưng mà bây giờ ý chí của tinh tú vẫn còn lưỡng lự giữa Hoắc Quang và người kia. Diêm công tử?

Thanh Long nhíu mày hỏi.

- Ý chí của Phá Quân tinh? Nhất định là của Hoắc Quang!

Diêm Xuyên trầm giọng nói. Hắn ngẩng đầu nhìn lên phía trời sao có thể trức tiếp thấy được Phá Quân tinh kia.

Theo Phá Quân tinh thì Diêm Xuyên nhanh chóng thấy được một ngôi sao sáng nhất khác.

Tử Vi tinh, hay còn gọi là Bắc Cực tinh, đấu số chi chủ, ngôi sao Đế Vương.

Diêm Xuyên nhìn chằm chằm vào Tử Vi tinh rồi hai mắt nhíu lại dường như trong nháy mắt cùng với Tử Vi tinh có được cảm ứng vậy.

- Vù vù!

Tử Vi tinh chợt hơi lóe lên, một đạo quầng sáng bắn về phía Phá Quân tinh.

Đương nhiên, một màn này ngoại trừ kí chủ của ngôi sao ra thì ai cũng không thể nhìn được. Quá nhẹ nhàng, quá xa vời.

Ở kiếp trước, ý chí của Diêm Xuyên chính là dung nhập vào ý chí của Tử Vi tinh. Kiếp này phục sinh thì hồn phách vẫn là của kiếp trước, ý chí ẩn giấu trong hồn phách cho nên ý chí cũng có thể cầu thông với Tử Vi tinh.

Tử Vi tinh là đấu số chi chủ thì tự nhiên có thể điều khiển Phá Quân tinh. Mặc dù ảnh hưởng tới Phá Quân tinh rất có hạn nhưng mà thời điểm hai chọn một thì cũng sẽ có ánh nhất định.

- Ầm!

Một đạo thiên lôi cuối cùng ầm ầm đánh về phía Hoắc Quang.

Đồng thời, tất cả tinh quang ở bốn phía cũng bỗng nhiên tụ tập về phía Hoắc Quang. Một đạo ánh sáng trắng từ Phá Quân tinh trực tiếp hạ xuống đỉnh đầu Hoắc Quang.

- Không, tại sao có thể như vậy?

Mục Dã Vương kinh hãi kêu lên.

- Ầm!

Hoắc Quang rốt cuộc cũng đỡ được đạo thiên lôi cuối cùng, kiếp vân lập tức tản đi.

Tinh quang tụ tập sáng chói tại Hoắc Quang và bao phủ lấy hắn trong một cây cột thông thiên triệt địa. Quần áo của hắn bị nghiền nát hơn nửa nhưng khí thế toàn thân lại mãnh liệt dâng trào.

- Ông!

Tinh quang xung quanh Hoắc Quang đột nhiên ngưng tụ ra một hư ảnh tướng sĩ mặc giáp khổng lồ.

Bên trong hư ảnh, trong lúc tướng sĩ áo giáp trừng mắt thì có cuồn cuộn sát khí phóng ra bốn phương, tay cầm một thanh trường thương, giữa lúc vung lên thì tỏa ra mùi máu tanh vô cùng.

- Ý chí của Phá Quân, tốt!

Thanh Long hưng phấn quát to.

Trong lúc nhất thời thì Hoắc Quang dường như trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người, không chỉ có độ kiếp mà hơn nữa còn là ý chí của tinh tú. Rất nhiều người cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Thô bạo, sát khí, phá khí, khí thế vô địch! Một cái hư ảnh bằng tinh quang đã hiển thị rõ được sự bá đạo của ý chí tinh tú.

- Không thể như vậy, không thể như vậy được!

Bên kia Mục Dã Vương vô cùng căm phẫn.

Lưu Cương độ kiếp xong nguyên bản phải hưng phấn mà ngửa mặt lên trời thét dài, nhưng giờ phút này hắn lại cố gắng kìm nén không dám phát ra một tiếng nào bởi vì hắn đã làm hỏng sự tình của sư tôn.

- Vù vù!

Hai mắt Hoắc Quang đột nhiên mở ra, hư ảnh bằng tinh quang quanh thân cũng đột nhiên nhập vào trong cơ thể hắn, cột tinh quang cũng biến mất không thấy nữa.

Bên kia, Hắc Vũ Chân Quân trong lúc độ kiếp nhìn về Hoắc Quang với vẻ mặt phiền muộn, nhìn xem thằng cha nhặt được ''''đại tiện nghi'''' này.

- Khốn nạn!

Hắc Vũ Chân Quân căm hận nói.

- Ầm!

Thiên lôi điên cuồng đánh xuống để cho Hắc Vũ Chân Quân chỉ có thể tiếp tục chuyên tâm chống đỡ lôi kiếp trên bầu trời.

Hoắc Quang vừa kế thừa ý chí của Phá Quân tinh liền nhẹ nhàng khoát tay.

- Ầm ầm!

Tám đầu Kim Long do Long Mạch chi khí ngưng tụ thành đột nhiên ngẩng đầu như đã bị Hoắc Quang dẫn dắt mà đều cùng nhìn về phía hắn.

- Tốt!

Văn Nhược tiên sinh vui vẻ nói. Nhưng vẻ vui mừng chỉ trong nháy mắt thì sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi mà kinh hãi kêu lên:

- Nhanh, thu lại khống chế!

- Ách?

Hoắc Quang hơi kinh ngạc rồi lập tức dừng lại việc khống chế tám đầu Kim Long.

- Văn Nhược tiên sinh?

Hoắc Quang nghi hoặc nhìn về phía Văn Nhược tiên sinh hỏi.

Giờ phút này Văn Nhược tiên sinh chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào Trần Thế Thạch ở bên dưới, chính xác mà nói là nhìn vào Đại Diệu Tiên Sư ở trên Trần Thế Thạch.

Sự khác thường của Văn Nhược tiên sinh đã dẫn tới sự chú ý của cường giả ở bốn phía, rất nhiều người đều nhìn theo.

Diêm Xuyên cũng được Mặc Vũ Hề đưa lên trên không và cùng nhìn về Đại Diệu Tiên Sư ở trên Trần Thế Thạch.

Đại Diệu Tiên Sư chậm rãi mở to mắt ra.

- Hắn, hắn tỉnh?

- Hắn còn sống?

- Nguy rồi, nguy rồi, đây là Đại Diệu Tiên Sư!

...

Bốn phía truyền đến những âm thanh hoảng sợ.

Đại Diệu Tiên Sư tỉnh lại!

Đại Diệu Tiên Sư vẫn khoanh chân ngồi như trước và ngẩng đầu nhìn lên trời.

- Bắc Đẩu chín sao liên tiếp? Ý trời a!

Đại Diệu Tiên Sư cay đắng ngửa mặt lên trời thở dài.

- Văn Nhược, bái kiến Đại Diệu Tiên Sư!

Văn Nhược tiên sinh cực kỳ cung kính nói.

- Mục Dã, bái kiến Đại Diệu Tiên Sư!

Mục Dã Vương cũng cung kính nói.

...

Bốn phương truyền đến những âm thanh chào hỏi.

Đại Diệu Tiên Sư chậm rãi đứng dậy chắp tay sau lưng và quan sát bốn phương một vòng sáu đó lại nhìn về Hoắc Quang lộ ra một tia phức tạp cùng cười khổ.

- Vạn Diệu Yêu Liên, là vật chí tà của thiên ngoại, các ngươi không biết sao?

Đại Diệu Tiên Sư khẽ thở dài nói.

- Đại Diệu Tiên Sư, Phong Thủy trận này đã bị phá vỡ, Vạn Diệu Yêu Liên không thể trông coi được nữa kính xin Tiên Sư tác thành!

Văn Nhược tiên sinh cung kính nói.

Đại Diệu Tiên Sư nhìn chằm chằm vào Văn Nhược tiên sinh rồi hơi lắc đầu nói:

- Sứ mệnh của ta là trấn thủ Vạn Diệu Yêu Liên. Một ngày còn có ta ở đây thì không ai được đụng vào Vạn Diệu Yêu Liên!

- Đừng nhiều lời với hắn, mọi người cùng nhau xông lên. Nếu như kéo dài thì càng ngày sẽ càng có nhiều cao thủ tới!

Mục Dã Vương bỗng nhiên quát. Trong lúc nói thì hắn cũng đưa tay đánh một chưởng về phía Đại Diệu Tiên Sư. Một cái chưởng ấn màu tím ầm ầm lao đến Đại Diệu Tiên Sư.

- Hừ!

Đại Diệu Tiên Sư trừng mắt và đánh ra một chưởng nghênh tiếp.

- Ầm!

Hư không chấn động, chưởng ấn của Mục Dã Vương ầm ầm tán loạn.

- Ra tay!

- Ra tay!

...

Bốn phương truyền đến những âm thanh hô to rồi tất cả cùng nhau bay về phía Đại Diệu Tiên Sư.

Vạn Diệu Yêu Liên tạm thời không chiếm được thì ít nhất trước tiên cũng phải đoạt được Trần Thế Thạch, đây chính là trọng bảo để luyện chế Tiên khí a.

- Hừ!

Đại Diệu Tiên Sư hừ lạnh một tiếng.

- Vù vù!

Thân hình Đại Diệu Tiên Sư nhoáng lên một cái thì bốn phía độ nhiên xuất hiện ra tám người giống hắn như đúc.

Tám tên Đại Diệu Tiên Sư đồng thời nghênh đón gần hai mươi tên cao thủ Thần cảnh đang bay đến từ bốn phương.

- Ầm ầm!

Trong lúc va chạm thì sóng khí bắn ra khắp nơi.

- Đi xuống!

Văn Nhược tiên sinh điều khiển thuyền nhỏ mang theo Hoắc Quang bay thẳng xuống dưới.

- Chạy đi đâu!

Một tên Đại Diệu Tiên Sư đột nhiên lấy tay đánh tới một chưởng, hư không hiện ra một cái khô lâu màu vàng bay thẳng về phía Văn Nhược tiên sinh.

Trong tay Văn Nhược tiên sinh đột nhiên xuất hiện một cây bút lông rồi vung lên về phía khô lâu màu vàng.

- Ông!

Một đạo ánh sáng trắng hoàn toàn do hạo nhiên chính khí ngưng tụ thành bay ra.

- Ầm!

Ánh sáng trắng cùng khô lau màu vàng va chạm với nhau và cùng nổ tung.

- Đi đến chỗ Diêm Xuyên!

Văn Nhược tiên sinh vung lên thuyền nhỏ, lập tức thuyền nhỏ bắn xuống phía dưới. Mà hắn lại cầm bút ngăn cản tên Đại Diệu Tiên Sư đang đuổi theo kia.

- Đại Diệu Tiên Sư, đắc tội!

Văn Nhược tiên sinh kêu lên.

Trong khi nói chuyện thì bút lông trong tay cũng nhanh chóng vung qua vung lại, trong nháy mắt đã vẽ ra một dãy núi.

- Ầm!

Dãy núi ép về phía Đại Diệu Tiên Sư.

- Hừ!

Trong tay Đại Diệu Tiên Sư làm ra một cái pháp quyết, hư không bỗng nhiên xuất hiện một cái lỗ thủng, có vô số ma trơi của địa ngục bay ra thẳng về phía Văn Nhược tiên sinh.

Chiến đấu trên không trung hết sức căng thẳng.

Hoắc Quang cũng chỉ trong chốc lát đã đi xuống phía dưới.

Một nửa số cường giả nhìn chằm chằm vào cuộc chiến đấu tranh đoạt Trần Thế Thạch ở trên bầu trời!

Còn một nửa khác thì lại nhìn chằm chằm vào Hoắc Quang chuẩn bị tranh đoạt Vạn Diệu Yêu Liên.

"

Q.1 - Chương 38: Ý Chí Của Phá Quân - Chương #38


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 38/1444