Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252093) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 33: Q.1 - Chương 33: Diêm Xuyên Bảo Vệ Cháu . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

33: Q.1 - Chương 33: Diêm Xuyên Bảo Vệ Cháu


"

- Diêm Vô Địch, ta đến đây, ha ha ha!

Lưu Cương hưng phấn kêu lên.

Cách Lưu Cương hơn hai thước, một thanh trường kiếm màu xanh đang nổi trên không trung. Trong lúc Lưu Cương nói chuyện, phi kiếm vũ động, bay vòng quanh Lưu Cương, di chuyển tùy theo ý nghĩ của hắn một cách tự nhiên giống như đây chính là tay chân của hắn vậy.

Mục Dã Vương đứng một bên lẳng lặng nhìn, gần trăm người vây quanh bỗng dưng trầm mặc.

Ba vị cung phụng Yến quốc lộ ra vẻ lo lắng, Diêm Vô Địch tay cầm kiếm Tử Thanh, vẻ mặt ngưng trọng đứng nhìn.

- Đến!

Diêm Vô Địch không chút lùi bước.

- Hưu!

Phi kiếm của Lưu Cương trong nháy mắt bắn tới trước mặt Diêm Vô Địch.

- Đinh!

Hai thanh kiếm Tử Thanh, Lưu Quang ầm ầm va chạm vào nhau.

Lưu Quang mặc dù là phi kiếm, nhưng lực đạo so với Tử Thanh lại không kém bao nhiêu.

Hai thanh kiếm và chạm vào nhau rồi tách ra, Lưu Cương hai tay vẫy động, rất nhanh khống chế Lưu Quang dịch chuyển, hướng bên hông Diêm Vô Địch chém tới.

- Đinh!

Diêm Vô Địch quả thật là thiên tài kiếm đạo, một chiêu hồi kiếm liền có thể ngăn trở Lưu Quang chém tới. Nhưng phi kiếm đúng là rất quỷ dị, hoàn toàn không vướng bận như khi có người cầm kiếm, liền có thể ở nhiều góc độ bất đồng mà ám toán, hơn nữa mỗi kiếm đều là kiếm trí mạng.

- Đinh! Đinh! Đinh! . . .

Lưu Cương chỉ huy phi kiếm tấn công cực nhanh, như bão tố cuốn về phía Diêm Vô Địch, trong khi đó bản thân hắn thì đang đứng cách đó hơn năm mươi trượng, căn bản là đứng ở thế bất bại.

- Ha ha ha, Diêm Vô Địch, kiếm của người quá ngắn, căn bản không thể gây thương tổn cho ta, sớm muộn gì ngươi cũng thất bại mà thôi, hay là ngươi nhận thua ngay bây giờ luôn đi.

Lưu Cương hưng phấn chỉ huy phi kiếm.

- Phi kiếm đấu với trường kiếm, Diêm Vô Địch khẳng định thất bại rồi!

- Diêm Vô Địch chỉ có thể phòng thủ, căn bản không cách nào công kích Lưu Cương, làm sao có thể thắng đây?

- Nhận thua đi a, thua có sáu cái thành trì thôi!

. . .

Bốn phía truyền đến những âm thanh xì xào nghị luận.

Diêm Vô Địch múa kiếm chống đỡ cực kỳ chật vật, nhiều lần thiếu chút nữa mất mạng do phi kiếm ám toán, thế nhưng trong lúc này Mục Dã Vương phía đối diện hai mắt híp lại.

- Trời sinh kiếm cốt? Quả nhiên không hổ là trời sinh kiếm cốt, mới vừa rồi còn hốt hoảng không chịu nổi, chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại có thể thích ứng với thế công của phi kiếm rồi sao? Kẻ này bất phàm, lưu lại chắc chắn sau này sẽ thành đại họa!

Mục Dã Vương hai mắt ngưng trọng.

Bên trong ống tay áo, ngón tay Mục Dã Vương khẽ cong.

- Ông!

Phi kiếm đột nhiên bộc phát ra ánh sáng xanh chói mắt.

- Ầm!

- A!

Phi kiếm đột nhiên phát ra uy lực cường đại gấp mấy lần bình thường va chạm kịch liệt với trường kiếm, Diêm Vô Địch ngay lập tức liền bị đánh bay ra ngoài.

- Bùm!

Diêm Vô Địch rơi xuống mặt đất.

- Ông!

Phi kiếm đột nhiên bắn tới trước mặt Diêm Vô Địch, chĩa thẳng vào cổ họng của hắn.

- Ngươi thua rồi!

Lưu Cương hưng phấn kêu lên.

Diêm Vô Địch liếc nhìn phi kiếm trước mặt, trên mặt tràn đầy vẻ không cam lòng.

- Sáu thành trì Nam Cương, chờ chúng ta đi ra Phong thuỷ trận, Trịnh quốc các người liền có thể phái người tới tiếp quản!

Diêm Vô Địch tuy không cam lòng, nhưng vẫn tuân thủ hứa hẹn.

Lưu Cương vung tay lên, phi kiếm lập tức bay trở về.

- Diêm Vô Địch, Đại Yến quốc của ngươi không có Diêm Đào, rất nhanh sẽ bị tiêu diệt, ngươi nên suy nghĩ đến việc bái ta làm thầy, ta sẽ bảo vệ Đại Yến quốc trăm năm yên ổn!

Mục Dã Vương lại lần nữa nói ra.

Trời sinh kiếm cốt dù sao cũng rất khó gặp a!

- Ta nói rồi, ta đã có sư thừa!

Diêm Vô Địch lắc đầu nói.

- Có sư thừa rồi thì sao? Sư phụ ngươi nhiều nhất chỉ có thể bảo vệ một mình ngươi, hắn không có khả năng bảo vệ cả Đại Yến quốc. Diêm Đào vừa chết, người nào có thể thủ hộ Yến quốc đây? Về phần ngươi sao, nếu chờ đến lúc ngươi trở nên cường đại thì lúc đó Đại Yến quốc đã sớm biến mất lâu rồi!

Mục Dã Vương lại lần nữa khuyên nhủ.

Diêm Vô Địch siết chặt nắm tay, mặc dù hắn biết Mục Dã Vương nói không sai, nhưng với ý chí quật cường, trước sau như một hắn không muốn thay đổi sư môn.

- Thế nào?

Mục Dã Vương hỏi.

- Ai nói không có ai che chở Đại Yến quốc? Đại Hà tông ta nhất định che chở!

Một âm thanh đột nhiên truyền đến từ trong đám người.

- Hả?

Mục Dã Vương trừng mắt nhìn về phía cách đó không xa.

Một trung niên đạo sĩ, sau lưng hắn đeo một thanh trường kiếm, bên hông treo một cái hồ lô, cười cười đi tới.

Đúng là Tửu Kiếm Sinh mang đám người Đại Hà tông đi sau khi bị Diêm Xuyên giáo huấn.

- Tửu Kiếm Sinh? Là ngươi?

Mục Dã Vương lạnh lùng nói.

- Ha ha ha, Mục Dã tiền bối, Diêm Đào sư thúc che chở Đại Yến quốc, cũng chính là Đại Hà tông che chở, Mục Dã tiền bối chẳng lẽ đã quên? Chỉ là một tên tiểu bối của Yến quốc, ta hi vọng Mục Dã tiền bối sẽ không làm khó hắn a!

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

- Thế nào? Tửu Kiếm Sinh, không lẽ ngươi cũng vừa ý tiểu tử này?

Mục Dã trầm giọng nói.

- Trời sinh kiếm cốt, đích xác là thích hợp tu luyện kiếm đạo, ta hiển nhiên là thích rồi, bất quá ta cũng sẽ không bức bách, toàn bộ là do hắn có nguyện ý hay không thôi!

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

- Tửu Kiếm Sinh tiền bối? Đa tạ tiền bối ưu ái, ta đã bái sư, sẽ không thay đổi!

Diêm Vô Địch nói ra.

- Không sao, Diêm Đào sư thúc là kỳ tài ngút trời, hậu bối của hắn sinh ra vài kẻ thiên tài cũng là bình thường. Chỉ có thể nói chúng ta không có duyên phận a, nhưng mà, ta năm đó đáp ứng Diêm Đào sư thúc, ta tự nhiên sẽ thủ hộ cho Yến quốc!

Tửu Kiếm Sinh nói ra.

- Diêm Đào đã chết, Yến quốc lại không có người tại Đại Hà tông, ngươi chẳng qua chỉ là nhân vật nhỏ tại Đại Hà tông lại muốn cùng ta trở thành địch nhân sao?

Mục Dã Vương trầm giọng nói.

- Tại hạ nào dám, nhưng mà Mục Dã tiền bối nói sai rồi, ai nói Yến quốc không có người trong Đại Hà tông ?

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

- Hả?

Mục Dã Vương hai mắt nhíu lại.

- Ngươi nói là Diêm Xuyên? Con trai của Diêm Đào?

Lưu Cương lập tức kêu lên.

- Hả? Ha ha ha, con trai của Diêm Đào? Năm nay cũng chỉ mười mấy tuổi, thế thì sao, bây giờ còn sống?

Mục Dã Vương cười nói.

- Ta tự nhiên còn sống!

Đột nhiên một thanh âm truyền đến.

- Mục Dã Vương ngươi và phụ thân ta cùng một thế hệ, ta cũng hâm mộ từ lâu, hôm nay ngươi lại ỷ vào tu vi bản thân đi khi dễ vãn bối của Diêm thị ta, thật đúng là tai nghe không bằng mắt thấy a! Thật là làm Diêm Xuyên ta rất thất vọng!

Thanh âm đột nhiên từ trong đám người truyền đến.

- Hả?

Sắc mặt Mục Dã Vương trầm xuống quay lại nhìn.

Lưu Cương, Tửu Kiếm Sinh, Diêm Vô Địch, tất cả mọi người cùng nhìn về phía thanh âm truyền đến.

Đám người đang đứng kia lập tức tản ra, sau đó xuất hiện năm người chậm rãi đi ra, chính là Diêm Xuyên, Lưu Cẩn, Mặc Vũ Hề, Thanh Long, Bạch Hổ.

Nhìn thấy năm người này, hai mắt Mục Dã Vương híp lại, bởi vì năm người trước mắt, ngoại trừ Diêm Xuyên cùng Lưu Cẩn, rõ ràng hắn nhìn không thấu tu vi của ba người còn lại?

- Diêm Xuyên! Là ngươi!

Trong mắt Lưu Cương lộ ra vẻ hận thù sâu sắc.

- Đây không phải là Lưu cung phụng sao? Lần trước còn chưa kịp đa tạ Lưu cung phụng nha, hương vị thịt rắn đích xác rất ngon!

Diêm Xuyên cười cười đi ra.

- Ngươi!

Sắc mặt Lưu Cương trở nên âm trầm.

- Diêm Xuyên sư đệ! Chúng ta lại gặp nhau nữa rồi, ha ha!

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

Diêm Xuyên nhìn Tửu Kiếm Sinh một hồi, gật đầu nói:

- Ngươi vì hỗ trợ Đại Yến mà cùng Mục Dã Vương trở mặt, lần này xin đa tạ!

- Ha ha, ta đã đáp ứng phụ thân ngươi, tự nhiên nói được làm được!

Tửu Kiếm Sinh cười nói.

Diêm Xuyên gật gật đầu, cùng lúc nhìn về phía Diêm Vô Địch cùng ba vị cung phụng.

- Vương, Vương gia!

Ba vị cung phụng suy nghĩ một chút liền tiến lên phía trước nói.

- Ừ!

Diêm Xuyên mỉm cười đáp.

- Thái tử, vị này chính là Nhất Tự Tịnh Kiên Vương!

Lưu Cẩn nhắc nhở.

Diêm Xuyên lẳng lặng chờ đợi.

Diêm Vô Địch phức tạp nhìn Diêm Xuyên cùng tuổi với mình.

- Thái tử, lễ tiết không thể bỏ qua!

Một vị cung phụng nhỏ giọng khuyên nhủ.

Diêm Vô Địch nhíu nhíu lông mày, gật đầu, hít một hơi thật sâu, hướng Diêm Xuyên thực hiện một cái lễ tiết đơn giản nhất.

- Bái kiến Vương thúc!

Diêm Vô Địch gian nan nói.

Nếu như không phải là vì lễ tiết, Diêm Vô Địch thật đúng là không muốn mở miệng. Bởi vì trong nội tâm của Diêm Vô Địch, nguyên bản hắn đối với Diêm Xuyên cũng không có lòng kính trọng.

Địa vị Diêm Xuyên và Yến đế mặc dù ngang hàng nhưng cũng không thể coi là cùng thế hệ, bởi vậy Diêm Vô Địch mới phải xưng hô là Vương thúc.

- Ừ, Rất tốt! Trời sinh kiếm cốt, nếu có thể ma luyện một phen tất sẽ thành người tài!

Diêm Xuyên thoả mãn gật đầu.

Nghe giọng điệu trong lời vừa rồi của Diêm Xuyên, sắc mặt Diêm Vô Địch trở nên cổ quái nhưng cũng không có tiếp lời.

Sau khi thúc cháu nhận nhau xong, mục quang Diêm Xuyên lại lần nữa quét về phía đối diện .

- Mục Dã Vương!

Diêm Xuyên cười nói.

- Ta cũng là ngang hàng với Diêm Đào phụ thân ngươi, ngươi nên gọi ta một tiếng sư thúc!

Mục Dã Vương cười nhạt nói.

- Ha ha ha, ta còn chưa thành đệ tử Đại Hà tông, ở đâu ra sư thúc? Ngược lại, Mục Dã Vương ngươi tự biết cùng phụ thân ta ngang hàng, tại sao lại âm thầm đánh lén một tên vãn bối?

Diêm Xuyên cười nói.

- Hả?

Hai mắt Mục Dã Vương híp lại.

Phải biết rằng vừa rồi mình xuất thủ là cực kỳ bí mật, một người phàm tục như Diêm Xuyên làm thế nào lại biết được?

- Chẳng lẽ. . . ?

Diêm Vô Địch bất ngờ quay sang nhìn về phía Mục Dã Vương, vừa rồi lực lượng phi kiếm đột nhiên bạo tăng mới làm mình thất bại, chẳng lẽ thật sự là Mục Dã Vương động tay động chân?

- Tên nhóc Diêm Xuyên kia, sư tôn của ta ngươi há có thể vu oan?

Lưu Cương lập tức quát lớn.

- A? Nguyên lai là Lưu cung phụng, như thế nào, ngươi cho là câu kết với Mục Dã Vương đi khi dễ một tên vãn bối liền cảm thấy rất có thành tựu sao?

Diêm Xuyên khinh thường nói.

- Ngươi được lắm. . . !

Lưu Cương lập tức giận dữ một hồi.

- Không phân lớn nhỏ!

Mục Dã Vương đột nhiên mở miệng quát.

Quát xong một tiếng, khí thể của Mục Dã Vương đột nhiên tăng vọt, hướng Diêm Xuyên đè ép tới. Khí thế khổng lồ lập tức cuốn lên một đám bụi mù thật lớn, bay thẳng về phía Diêm Xuyên.

- Ầm!

Sau khi trận cuồng phong quét qua trên mặt đất, khí thế của Mục Dã Vương đột nhiên bị đánh bật trở lại.

Trước mặt Diêm Xuyên đột nhiên xuất hiện thêm một người, người này chính là Thanh Long.

Thanh Long trừng mắt, nhìn hầm hầm vào Mục Dã Vương, một cỗ khí tức cuồng bạo ập thẳng về phía Mục Dã Vương.

Mục Dã Vương thần sắc ngưng trọng, hai người đã bắt đầu triển khai so đấu khí thế làm bốn phía cuồn cuộn nổi lên tầng tầng sóng khí.

Những người đang vây quanh, giờ phút này mỗi người đều lộ ra ánh mắt hưng phấn.

- Người này là ai? Rõ ràng cùng Mục Dã Vương ngang sức ngang tài?

- Hắn đang giúp Diêm Xuyên? Không phải vị bằng hữu nào đó của Diêm Đào trước đây chứ?

- Không sai, năm đó Diêm Đào phong hoa tuyệt đại, có vài bằng hữu lợi hại cũng là bình thường!

. . .

Thanh âm nghị luận khắp nơi liên tục phát ra.

Thanh Long, Mục Dã Vương đang đối chọi cũng chậm rãi thu hồi khí thế của mình. Ai cũng không làm gì được ai.

- Ngươi là ai?

Mục Dã Vương nhìn chằm chằm vào Thanh Long.

- Ngươi không cần phải biết!

Thanh Long lắc đầu đi ra phía sau Diêm Xuyên.

Mục Dã Vương ánh mắt một hồi biến ảo, cuối cùng lại nhìn về phía Diêm Xuyên, giờ phút này ánh mắt hắn nhìn Diêm Xuyên có vài phần xem trọng hơn vừa rồi.

Diêm Vô Địch cũng nhìn về phía vị ''''Vương thúc'''' này một cách phức tạp, trong mắt hiện lên vô vàn khó hiểu.

- Lưu Cương, vừa rồi chính ngươi đã lừa gạt thế hệ con cháu của ta để chiếm sáu cái thành trì phải không?

Diêm Xuyên nhìn về phía Lưu Cương quát.

Lưu Cương cơ hồ muốn thổ huyết, đó là lừa gạt sao?

- Ta và hắn là đánh cuộc công bằng, tại sao lại là lừa gạt?

Lưu Cương buồn bực nói.

- Đánh cuộc công bằng sao?

Diêm Xuyên trầm giọng nói.

- Không sai, hắn dùng sáu thành trì của Nam Cương Đại Yến, ta cũng dùng sáu thành của Bắc Cương Đại Trịnh, công bằng đánh cuộc, hoàn toàn không có lừa gạt ở đây?

Lưu Cương giải thích nói.

- Ngươi có thể định đoạt thành trì của Trịnh quốc sao?

Diêm Xuyên hỏi.

- Sư tôn của ta là Đại Trịnh Mục Dã Vương, địa vị còn cao hơn cả Trịnh Đế, tất nhiên là có thể!

Lưu Cương tự hào nói.

- Đã như vậy, ta cùng với ngươi tiếp tục đánh cuộc, thế nào?

Diêm Xuyên cười nói.

- Ngươi?

Lưu Cương cau mày nói.

- Thế nào, không dám? Người dám lừa gạt con cháu ta, lại không dám cùng ta đánh cuộc sao?

Diêm Xuyên khinh thường nói.

- Hừ, muốn đánh cuộc thì đánh. . . !

Lưu Cương đang nói được một nửa, đột nhiên ngừng lại, nhìn về phía Mục Dã Vương.

- Nếu hắn muốn đánh cuộc, ngươi hãy theo hắn đi! Chỉ là một tên Lực cảnh tầng tám mà thôi!

Mục Dã Vương khinh thường nói.

- Vâng!

Lưu Cương lập tức nói ra.

- Ngươi đã muốn tìm chết vậy không trách được ta, ta liền dùng sáu tòa thành vừa rồi thắng cược cùng ngươi đánh cuộc!

Lưu Cương tự tin nói.

- Sáu tòa thành? Sáu thành thì chắc là không được rồi!

Diêm Xuyên cười nói.

- Ha ha ha, ngươi có thể tự hiểu được là tốt rồi, sáu thành không có vậy ngươi muốn cược mấy tòa thành? bốn thành hay ba thành? Không thì một tòa thành trì cũng được!

Lưu Cương hưng phấn nói.

- Ngươi không hiểu ý ta rồi, ta vừa rồi nói sáu thành không được tức là sáu thành còn quá ít!

Diêm Xuyên cười cười nói.

- Quá ít? Vậy ngươi muốn đánh cuộc bao nhiêu thành?

Lưu Cương cau mày nói.

- Nam Cương Yến quốc ba tỉnh tổng cộng bốn mươi hai thành trì! Ngươi dám cược không?

Diêm Xuyên sắc mặt nghiêm nghị nói.

"

Q.1 - Chương 33: Diêm Xuyên Bảo Vệ Cháu - Chương #33


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 33/1444