Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252093) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 26: Q.1 - Chương 26: Luyện Mộng Yểm, Tỉnh Lại (1+2+3) . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

26: Q.1 - Chương 26: Luyện Mộng Yểm, Tỉnh Lại (1+2+3)


"

Trong mộng cảnh.

Hoàng cung Đại Mộng triều.

Đại Mộng Hoàng Đế mặc Đế Vương long bào, khuông mặt tuấn tú, dáng người húng tráng. Giờ phút này hắn đang lo lắng nhìn về một nam tử áo đen, đúng là Mộng Yểm.

- Quốc Sư, Mặc gia kia lại có Quỷ Thành Thảo, phải làm sao bây giờ?

Đại Mộng Hoàng Đế lo lắng hỏi.

- Bện hạ muốn đoạt được Mặc Vũ Hề?

Mộng Yểm cười nhạt nói.

- Dĩ nhiên muốn, năm đó nếu không phải vì đại vị thì ta đã sớm mạnh mẽ nạp Mặc Vũ Hề làm phi rồi. Hiện tại, ta là Đại Mộng Hoàng Đế, toàn bộ Đại Mộng triều ta là lớn nhất. Thứ ta muốn đạt được thì chính là của ta!

Đại Mộng Hoàng Đế trầm giọng nói.

- Đúng, ngươi là Đại Mộng Hoàng Đế. Toàn bộ Đại Mộng triều là của ngươi, Mặc Vũ Hề nhất định cũng là của ngươi!

Mộng Yểm thôi miên nói.

- Đúng, ta nhất định phải đạt được Mặc Vũ Hề! Diêm gia? Ta tàn sát cả nhà hắn, Mặc Vũ Hề không đồng ý làm phi tử của ta thì ta trảm cha mẹ nàng, ta diệt chín tộc nhà nàng!

Đại Mộng Hoàng Đế lạnh lùng nói.

- Về phần Quỷ Thành Thảo? Bọn hắn có linh thảo ta cũng có. Ta có thể dùng một nửa lực lượng sáng tạo ra một linh vật chuyên môn khắc chế Quỷ Thành Thảo!

Mộng Yểm trầm giọng nói. Trong mộng cảnh, Mộng Yểm tạo ra mộng cũng cần phải có trả giá. Muốn đánh vỡ cân bằng thì nhất định phải có trả giá.

- Tốt, làm phiền Quốc Sư rồi. Quốc Sư đi tạo ra linh vật a! Ha ha ha ha!

Đại Mộng Hoàng Đế cười to nói.

Diêm phủ, trong thư phòng Diêm Xuyên.

Mặc Vũ Hề tay nâng bụng bầu và nhẹ nhàng mài mực.

Diêm Xuyên nhìn vào một tấm bản đồ ở trên bàn, bản đồ rất kỳ quái chỉ có một bức vẽ ở trung tâm còn xung quanh đều trống rỗng.

- Tướng công, đây là bản đồ của Đại Mộng triều, ngươi nhìn đã lâu rồi!

Mặc Vũ Hề kỳ quái nói.

- Đã lâu rồi sao? A!

Diêm Xuyên mỉm cười nói.

Cười xong, Diêm Xuyên lại tiếp tục nhìn vào bản đồ của Đại Mộng triều, mắt hơi nheo lại, trong nội tâm nói:

- Mộng Yểm tạo mộng. Nhưng mà mộng này lại là của ta, đảo loạn mộng cảnh của ta? Ma hóa mộng cảnh của ta? Hừ, mộng cảnh của ta sao lại có thể để cho người khác làm chủ?

- Tướng công, mực đã được mài xong!

Mặc Vũ Hề ôn nhu nói.

- Vất vả nương tử rồi!

Diêm Xuyên nói ra.

- Không vất vả!

Mặc Vũ Hề nhu tình nói.

Diêm Xuyên cầm bút lông lên thấm một ít mực rồi lại nhìn vào bản đồ.

- Mộng Yểm ma hóa mộng cảnh của ta để cho ta không thể nhúng tay vào? Ta sẽ mở ra mộng mới! Mở rộng bản đồ mộng cảnh!

- Bút sa tạo thế giới? Ở trong hiện thực chính là cảnh giới trong truyền thuyết, ta không làm được. Nhưng đây không phải là hiện thực, đây là mộng cảnh! Mộng cảnh của chính ta cho nên ta có thể sáng tạo ra tất cả mọi tưởng tượng!

Trong mắt Diêm Xuyên hiện lên một tia tinh mang.

Đề bút xuống, Diêm Xuyên tại ngay phía đông của bản đồ Đại Mộng triều ngoằn ngèo viết ra một chữ to.

- Tần!

Chữ tần vừa viết xuống thì bên trong bản đồ lập tức vang lên đại lượng âm thanh ầm ĩ.

- Hí!

- Rống!

- Giết!

Vô tận âm thanh ngựa hí, tiếng thiên quân vạn mã gào thét. Tất cả bốn phía chữ tần dướng như tản ra từng đạo từng đạo ánh sáng màu đen mà dần dần chiếm lây một khu vực không thua kém với bản đồ Đại Mộng triều.

- Đây, tướng công, bản đồ này tại sao lại có tiếng vang?

Mặc Vũ Hề kinh ngạc hỏi.

- Đây là phía đông của Đại Mộng triều, một Vương triều tên là ''''Tần'''' ra đời! Thiên quân vạn mã nghe ta hiệu lệnh!

- À?

Mặc Vũ Hề mờ mịt không hiểu.

Diêm Xuyên cũng không dừng lại mà vẫn tiếp tục viết lên bốn phía của bản đồ Đại Mộng triều.

- Triệu!

- Hán!

- Ngụy!

- Ngô!

- Thục!

- Đường!

- Minh!

Tần, Triệu, Hán, Ngụy, Thục, Ngô, Đường, Minh!

Tám chữ to vừa viết thì lập tức có tám khu vực bản đồ có màu sắc khác nhau vây lấy bản đồ Đại Mộng triều vào trung tâm.

- Hí!

- Rống!

- Giết!

- Có ta vô địch!

...

Bên trong bản đồ, âm thanh của vô số tướng sĩ đang gầm rú truyền ra, từng trận sát khí dường như đang từ trong bản đồ mà dũng mãnh phun ra.

Tám đại Vương triều, khí thế mạnh mẽ, to lớn vô cùng.

Diêm Xuyên hài lòng nhìn một màn này, Mặc Vũ Hề ở bên ốm lấy cánh tay Diêm Xuyên, vẻ mặt thì kinh sợ.

- Tướng công! Đây, đây...!

Mặc Vũ Hề kinh sợ đến nỗi không biết nói gì.

- Không nên hỏi gì, ngươi chỉ cần biết ta không hại ngươi!

Diêm Xuyên ôn nhu nói.

Nếu như là ở trước kia, Mặc Vũ Hề tuy là vợ của Diêm Xuyên cũng có lẽ sẽ hoài nghi, nôn nóng bất an. Thế nhưng sau khi trải qua sự việc đàn sói thì nàng không lại không hề hoài nghi mà rất tự nhiên gật đầu.

- Những ngày này, tướng công làm việc hơi khác đến cả ta cũng nhìn không ra. Nhưng mà ta tin tưởng tướng công, tướng công bảo ta đừng hỏi thì ta cũng sẽ không hỏi!

Mặc Vũ Hề ôn nhu nói.

- Ừ! Sau này, ngươi nhất định sẽ hiểu!

Diêm Xuyên cũng ấm giọng nói.

- Ừ!

Mặc Vũ Hề đồng tình rồi tựa vào bờ vai Diêm Xuyên.

- Tần, Triệu, Hán, Ngụy, Thục, Ngô, Đường, Minh! Tám đại Vương triều, nghe ta hiệu lệnh dốc hết lực lượng phục binh Đại Mộng triều, đợi lệnh của ta!

Diêm Xuyên quát vào bản đồ.

- Rống!

Bên trong bản đồ lập tức truyền đến những tiếng rống to.

------------

Hai tháng sau, hoàng cung Đại Mộng triều.

Đại Mộng Hoàng Đế đang mật đàm với các trọng thần.

- Bệ hạ, trong khoảng thời gian này các nước láng giềng xung quanh đã có rục rịch, hình như sắp có đại động tác a!

- Căn cứ tin tức truyền đến thì, tám nước đang thao binh luyện mã, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xuất chinh!

- Có biết xuất chính nơi nào?

Đại Mộng Hoàng Đế trầm giọng nói.

- Không biết!

- Nếu không biết vậy thì tiếp tục dò xét a, trẫm hiện tại không có thời gian quản những thứ này!

Đại Mộng Hoàng Đế trầm giọng nói.

- Bệ hạ, ngươi sao có thể vì một người con gái mà không để ý đến đại sự của quốc gia?

- Ta gan!

Đại Mộng Hoàng Đế trừng mắt quát.

- Bệ hạ, vì Đại Mộng quốc thì thần có chết cũng muốn để cho bệ hạ tỉnh ngộ. Nữ nhân gọi là Mặc Vũ Hề kia là một kẻ gây tai họa a!

- Khốn nạn, sự tình của trẫm còn cần ngươi dạy, cút!

Đại Mộng Hoàng Đế quát.

- Bệ hạ!

Quần thần lập tức quỳ xuống.

- Người đâu, mang xuống!

Đại Mộng Hoàng Đế quát.

Một đám thị vệ nhanh chóng kéo mấy tên đại thần ra ngoài.

Ngay tại lúc mấy tên thần tử được kéo ra ngoài thì Mộng Yểm tha cái thân thể tiều tụy suy yếu đi đến.

- Bệ hạ!

Mộng Yểm đưa ra một cái hộp ngọc.

Đại Mộng Hoàng Đế tiếp nhận rồi mở ra, bên trong có một hạt châu màu đỏ to bằng nắm đấm, hạt châu màu đỏ tản ra nhàn nhạt ánh sáng màu đỏ.

- Bệ hạ, đây là ta hao tổn một nửa lực lượng để ngưng tụ ra Định Độc châu, Định Độc châu ở đâu thì trong phạm vi mười dặm quanh đó bất kỳ khói độc, độc tính gì cũng đều bị Định Độc châu vô hình hóa giả!

Mộng Yểm tự hào nói.

- Tốt, tốt, tốt, có Định Độc châu này thì ta sẽ không sợ Quỷ Thành Thảo ám sát. Như vậy ta có thể toàn lực ra tay đoạt lấy Mặc Vũ Hề rồi!

Đại Mộng Hoàng Đế hưng phấn nói.

- Không chỉ như vậy, tên Diêm Xuyên chiếm lấy Mặc Vũ Hề kia cũng phải ngàn vạn tra tấn hắn. Không chỉ có trên thể xác mà còn cả trên tinh thần, phải để cho hắn mất hết, giết cả nhà hắn để cho hắn thống khổ mất hết hy vọng!

Mộng Yểm đầu độc nói.

- Đúng, ta muốn cho hắn chết vô cùng thảm!

Đại Mộng Hoàng Đế gật gật đầu.

- Còn có Mặc Vũ Hề, bệ hạ, nắm đó nàng không biết phân biết, bệ hạ cũng nhất định phải trừng phạt nàng!

Mộng Yểm tiếp tục đầu độc nói.

- Không sai! Ta phải ở trước mặt nàng chém giết Diêm Xuyên.

Đại Mộng Hoàng Đế thẫn thờ gật đầu như khối lỗi vậy.

- Tốt rồi, bệ hạ ngươi toàn lực ra tay đi!

Mộng Yểm cười tà nói.

- Người đâu!

Đại Mộng Hoàng Đế kêu lên.

Một tên quan viên đi đến.

- Truyền chỉ cho quân đội trấn thủ ở thành Minh Châu lập tức bắt lại mọi người của Diêm gia cùng Mặc gia!

Đại Mộng Hoàng Đế quát.

- Bệ hạ, muốn bắt tất cả mọi người sao? Truyền chỉ cho quân đội trấn thủ, thần lo lắng động tĩnh sẽ quá lớn như vậy sẽ có một số người của Diêm gia và Mặc gia sẽ biết được tin tức này mà chạy trốn khỏi đuổi bắt!

Quan viên kia khẽ nhíu mày nói.

- Không sao, toàn bộ thành Minh Châu đều có cơ sở ngầm của ta. Diêm gia, Mặc gia ai cũng không thể trốn.

Mộng Yểm cười tà nói.

- Vậy là tốt!

Quan viên kia liền ứng tiếng nói.

- Không tốt!

Mộng Yểm bỗng nhiên biến sắc nói.

- Quốc Sư, sao vậy?

Đại Mộng Hoàng Đế nghi ngờ hỏi.

Mộng Yểm nhắm mắt lại cảm ngộ một lúc rồi bỗng nhiên mở mắt nói:

- Sao có thể, toàn bộ cơ sở ngầm ở thành Minh Châu do ta thiết kế tại sao lại đều chết hết?

- Ai chết?

- Ta biết rồi, Quỷ Thành Thảo, nhất định là Quỷ Thành Thảo!

Mộng Yểm lập tức kính sợ kêu lên.

- Ta có Định Độc châu, không phải sợ Quỷ Thành Thảo a?

Đại Mộng Hoàng Đế nói.

Mộng Yểm quay đầu nhìn vào Định Độc châu thì khuôn mặt lập tức co rúm, một cỗ ấm ức bực bội từ trong nội tâm bốc lên.

- Định Độc châu, vô dụng!

Mộng Yểm nghẹn khuất nói.

Linh vật này chính là hao phí đi một nửa lực lượng của chính mình vậy mà không kịp sử dụng lần nào, như vậy Mộng Yểm không bực bội mới lạ.

- Vì sao lại đốt Quỷ Thành Thảo? Diêm Xuyên hắn điên rồi sao? Ta tại sao lại gặp được một người năm mơ không giống lẽ thường a! Từ lúc bắt đầu tiến vào mộng cảnh liền chưa bao giờ gặp được chuyện tốt!

Trong nội tâm Mộng Yểm phiền muộn nói.

- Bệ ha, Minh Châu cấp báo!

Ngoài điện bỗng nhiên truyền đến âm thanh thông báo.

- Tiến vào!

Đại Mộng Hoàng Đế quát.

Rất nhanh một tên quan viên đi vào.

- Bệ hạ, tất cả quân dân ở thành Minh Châu đều làm phản rồi!

Tên quan viên kia nói.

- Làm phản?

Đại Mộng Hoàng Đế biến sắc.

-------------

Thành Minh Châu, Trên cổng thành phía nam.

Hai tay Diêm Xuyên vịn vào làn can trên cổng thành mà nhìn chằm chằm về phía xa xa.

Ngoài thành, bốn phương tám hướng đang có mười vạn đại quân nhìn chằm chằm vào cổng thành thành Minh Châu.

Trung tâm có một cái soái đài, trên soái đài có Đại Mộng Hoàng Đế thân mặc long bào đang ngồi trên ghế rồng mà lạnh lùng đối mặt với Diêm Xuyên.

Sau lưng Đại Mộng Hoàng Đế là Mộng Yểm với một thân áo đen.

- Rống!

- Rống!

- Rống!

...

Mười vạn đại quân rống to rung trời.

Đại Mộng Hoàng Đế khẽ vung tay để cho ba quân lập tức yên tĩnh.

- Diêm Xuyên, ngươi thật là to gan!

Đại Mộng Hoàng Đế quát.

- Ngươi tính là thứ gì?

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Khốn nạn, đợi ta phá thành thì nhất định phải phanh thây xé xác ngươi!

Đại Mộng Hoàng Đế lạnh lùng quát.

- Phá thành? Thành Minh Châu cao tám trượng, dày ba trượng. Phá thành? Chỉ bằng các ngươi những người này?

Diêm Xuyên khinh thường nói.

- Ngươi có thể thủ được bao lâu? Lương thực trong thành tối đa cũng chỉ chống đỡ cho các ngươi một tháng a!

Đại Mộng Hoàng Đế lạnh lùng nói.

Diêm Xuyên khinh thường nhìn thoáng qua Đại Mộng Hoàng Đế rồi không để ý nữa mà lại nhìn về phía Mộng Yểm áo đen.

- Mộng Yểm, khối lỗi Đại Mộng Hoàng Đế, rất có ý tứ a?

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Ngươi, ngươi biết ta? Ngươi đã tỉnh?

Mộng Yểm lập tức kinh sợ kêu lên.

- Ngươi nói xem?

Diêm Xuyên lạnh lùng nói. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào Mộng Yểm.

- Ngươi sao có thể tỉnh lại, ngươi sao có thể tỉnh lại?

- Ta tại sao lại không thể tỉnh lại?

Diêm Xuyên cười nhạt nói.

- Ta biết rồi, khó trách ngươi muốn dùng Quỷ Thành Thảo để hạ độc chết toàn bộ thành Minh Châu!

Mộng Yểm lập tức kêu lên.

- Đây vốn là mộng cảnh của ta nhưng mà khắp nơi lại có dấu vết của ngươi. Chỉ có rửa sạch thành Minh Châu thì mới có thể để cho ngươi mất đi không chế đối với thành Minh Châu!

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Hừ, mộng cảnh lớn như vậy thì một cái thành Minh Châu tính là gì chứ? Ta nắm trong tay mộng cảnh của toàn bộ thiên hạ, các châu các trấn của Đại Mộng triều sẽ nhanh chóng có đại quân liên tục chạy đến. Thành Minh Châu vừa bị phá thì ngươi cùng Mặc Vũ Hề đều là tù nhân của ta, chỉ cần ta không cho ngươi tỉnh thì ngươi liền vĩnh viễn sống trong thế giới này, ta sẽ từ từ đùa chết các ngươi!

Mộng Yểm căm hận nói.

Trong khi nói chuyện thì Đại Mộng Hoàng Đế cùng với mười vạn tướng sĩ đều giống như con rối vậy. Hiển nhiên theo như lời của Diêm Xuyên, toàn bộ đều bị Mộng Yểm khống chế.

- Người khống chế thiên hạ? Đại quân liên tục?

Diêm Xuyên cười nhạt nói.

- Báo!

- Khởi bẩm bệ hạ, Đại Tần quốc ở phía đông đang xâm lấn nước ta. Hiện tại đã đánh chiếm được mười sáu thành của Vĩnh Châu ta!

Tên tướng sĩ kinh hoàng nói.

- Đại Tần? Tại sao lại có Đại Tần?

Sắc mặt Mộng Yểm trầm xuống.

- Báo!

- Đại Triệu đang xâm lấn nước ta, mươi hai thành trì đã rơi vào tay giặc!

- Báo!

- Đại Ngụy cũng đang xâm lân, mười bốn thành trì đã rơi vào tay giặc!

- Báo!

...

Nhưng tin báo thất bại liên tục truyền đến. Trên soái đài, sắc mặt Đại Mộng Hoàng Đế biến ảo không ngừng.

Mộng Yểm cũng dị thường kinh ngạc.

- Không có khả năng, tám nước đồng thời xâm lấn? Tại sao lại vào lúc này?

Mộng Yểm không tin nói. Hắn mãnh liệt ngẩng đầu thì thấy được Diêm Xuyên đang cười lạnh liền kinh sợ kêu lên:

- Ngươi? Ngươi lại sáng tạo ra tám nước? Điều này, Điều này không có khả năng!

- Nằm mộng nha, tự nhiên ta muốn cái gì thì sẽ có cái đó! Ha ha ha ha ha!

Diêm Xuyên cười nói.

Mộng Yểm thoáng kinh hãi nhìn về Diêm Xuyên.

- Ngươi đối với tộc Mộng Yểm ta đến cùng là hiểu được bao nhiêu?

Mộng Yểm lo lắng nói.

- Hiểu được bao nhiều? Chính như ngươi nói, bên ngoài không ai đánh thức ta, ngươi lại không cho ta tỉnh thì ta chính là đang chết đi ở trong mộng, tỉnh không được mà chỉ càng tiến vào mộng cảnh sâu hơn. Đồng dạng, trong thế giới hiện thực, ta nếu như không tỉnh lại thì ngươi cũng đừng hòng từ trong mộng cảnh đi ra ngoài! Hiện tại, cho dù ngươi để cho ta tỉnh thì ta cũng không đáp ứng!

Diêm Xuyên trừng mắt nói.

- Ngươi, tại sao ngươi biết?

Mộng Yểm không tin nói.

- Ta còn biết, ngươi vì tiến vào mông cảnh của ta mà phải để cho lực lượng dung hợp với mộng cảnh của ta, cũng là dung hợp với Đại Mộng triều. Do đó Đại Mộng triều mất đi thành trì càng nhiều thì lực lượng của ngươi càng mất đi nhiều! Tộc Mộng Yểm chế tạo ác mộng cho người khác? Hôm nay, ta cũng chế tạo một cơn ác mộng cho ngươi!

Diêm Xuyên cười nói.

- Không, bí mật của tộc Mộng Yểm ta, ngươi không thể nào hiểu được, không thể nào!

Mộng Yểm kinh sợ kêu lên.

- Báo! Quân đội Đại Tần ngựa không ngừng vó, lại chiếm được hai thành trì của chúng ta!

- Báo!

...

Một cái rồi một cái thành trì mất đi, lực lượng của Mộng Yểm càng lúc càng yếu.

- Công thành, cưỡng ép công thành!

Mộng Yểm phát cuồng kêu lên.

- Công thành!

Đại Mộng Hoàng Đế giống như khối lỗi mà ra lệnh.

- Rống!

Mười vạn đại quân liều chết xông về thành Minh Châu.

- Giữ chặt cửa thành, từ trên cổng thành bắn tên xuống!

Diêm Xuyên hạ lệnh.

- Vâng!

Đại lượng tướng sĩ trên cổng thành lập tức lên tiếng.

Diêm Xuyên liếc về Mộng Yểm đang phẫn nô ở phía xa xa mà mỉm cười.

- Tại sao lại như vậy? Ta là tộc Mộng Yểm vĩ đại nhất, ta là Mộng Yểm. Ở trong mộng ta là chủ mới đúng, tại sao lại như vậy?

Mộng Yểm tự nói.

Trong thành, Diêm phủ!

- A!

Mặc Vũ Hề không ngừng thống khổ kêu lên.

- Thiếu phu nhân, tiếp tục tăng sức lên, tiếp tục tăng sức lên, sắp ra rồi!

- A! Ô! A!

Mặc Vũ Hề thống khổ kêu.

- Thiếu phu nhân, tiếp tục tăng sức lên, ta đã nhìn thấy đầu, sắp sinh, sắp sinh rồi!

...

Trên cổng thành. Diêm Xuyên lạnh lùng nhìn về Mộng Yểm ở đối diện.

Hai quân đối đầu, tuy rằng có khí giới công thành nhưng đại quân của Diêm Xuyên cũng ùn ùn không ngừng. Bởi vì trong mộng cảnh thành Minh Châu cũng đã bị Diêm Xuyên khống chế, chỉ cần Diêm Xuyên viết thì có thể viết ra đại quân ùn ùn không ngừng.

Đại quân ngoài thành căn bản không thể nào xông vào trong thành.

- Báo! Đại Hán lại xâm lực ba thành trì của triều đình ta!

- Báo! Đại Đường lại xâm lược sáu thành trì của triều đình ta!

...

Trong mộng cảnh thì thời gian chỉ là một khái niệm mơ hồ. Vốn là phải một hai tháng mới có thể truyền tin tức đến thì giờ phút này lại liên tục truyền đến.

Tin báo không ngừng truyền đến dường như căn bản không để cho Mộng Yểm có cơ hội thở.

- Không thể nào, không thể nào!

Mộng Yểm sốt ruột kêu lên.

- Báo, triều đô của Đại Mộng quốc đã bị Đại Tần chiếm cứ!

Lại một tướng sĩ bị thương nói.

- Cái gì?

Thân hình Mộng Yểm lay động một cái, choáng váng một lúc.

- Báo, bên ngoài năm mươi dặm phía tây xuất hiện đại quân của Đại Đường!

- Báo, bên ngoài bốn mươi dặm phía nam xuất hiện quân đội của Đại Triệu!

- Báo!

...

Tin báo xâu càng lúc càng nhiều, thành Minh Châu trước mắt còn chưa đánh hạ mà bốn phía đã bị quân đội của tám nước vây hãm.

Đại quân của tám nước từ từ phát động để cho có thể thấy được bụi mù cuồn cuộn nổi lên ở bốn phương tám hướng.

- Không, không!

Mộng Yểm không tin gào thét.

- Giết!

Diêm Xuyên hét to một tiếng.

Lập tức, cửa lớn thành Minh Châu mở ra, đại lượng quân đội từ trong thành lao ra cùng với đại quân tám nước từ bốn phương tám hướng nội ứng ngoại hợp mà ầm ầm vây giết quân đội Đại Mộng quốc.

- Tại sao lại như vậy? Quốc Sư, Quốc Sư làm sao bây giờ?

Đại Mộng Hoàng Đế dường như có chút tỉnh táo mà sốt ruột kêu lên.

Mộng Yểm có thể làm gì? Đây dù sao cũng mà mộng của Diêm Xuyên, mình chẳng qua là người ngoài đi vào. Tại lúc Diêm Xuyên không biết không chế mộng cảnh thì có thể tùy ý đảo loạn, nhưng hiện tại ý chí Diêm Xuyên cực kỳ vững chắc, lực lượng của mình căn bản không thể làm được gì.

- Giết!

Trăm vạn đại quân giết đến để cho chút lực lượng còn lại của Đại Mộng triều căn bản không thể chống cự.

Xung phong liều chết rất mãnh liệt, trong nháy mắt gần như chết hết.

Diêm Xuyên đứng trên cổng thành lạnh lùng nhìn một màn phía dưới.

Thảo phạt sa trường, đây chính là tình cảnh Diêm Xuyên am hiểu nhất. Ở trong mộng tự nhiên lại càng đánh đâu thắng đó.

Đại Mộng triều hoàn toàn bị Diêm Xuyên khống chế.

Diêm Xuyên gặt gao nhìn chằm chằm vào Mộng Yểm. Giờ phút này, xung quanh Mộng Yểm là những tiếng kêu giết, nhưng mà ai cũng không có vọt tới trước mặt hắn.

Đại Mộng triều rơi vào tay giặc để cho Mộng Yểm hiểu tất cả bố cục của mình đều đã thất bại.

- Ở trong mộng, ta cũng có một ngày thất bại? Thế nhưng ta là Mộng Yểm a!

Mộng Yểm chua xót nói.

- Diêm Xuyên, ta không làm gì được ngươi, ngươi cũng không làm gì được ta!

Mộng Yểm mang theo một cỗ cừu hận nói.

Nói xong, Mộng Yểm giẫm chân bay lên trời hướng về phía nam muốn chạy trốn.

- Hừ, lúc trước ngươi còn có thể mượn lực lượng giấc mộng dung hợp mà chạy trốn, nhưng hiện tại Đại Mộng triều đã bị hủy, toàn bộ mộng cảnh đều nằm trong tay ta, muốn đi?

Diêm Xuyên trừng mắt.

- Ngâm

~!

Trong mắt Diêm Xuyên ầm ầm lao ra một con Kim Long to lớn đến ngàn trượng. Ở trong mộng Kim Long ý chí của Diêm Xuyên trông rất giống với thật thể, long uy vô hạn, sở hướng vô đich (không đâu địch nổi).

Mộng Yểm đang trốn chạy vừa quay đầu lại liền thấy được Kim Long tràn ngập ngang ngược kia.

- Luyện Thần hoán Hư? Ngươi là Hư cảnh cao thủ? Làm sao có thể, ngươi tại sao lại là Hư cảnh?

Mộng Yểm kinh hãi kêu lên.

- Ngâm!

Long trảo của Kim Long trảo một cái liến bắt lấy Mông Yểm lập tức để cho Mộng Yểm không có chỗ có thể trốn. Kim Long bay trở về rồi lượn quanh bốn phía Diêm Xuyên.

- Luyện Thần hoàn Hư, Hư cảnh cao thủ? Không thể nào, ngươi không phải là phàm nhân sao?

Mộng Yểm kinh hãi kêu lên.

- Ta không làm gì được ngươi?

Diêm Xuyên cười châm biếm rồi nói.

- Tên Phong Thủy sư kia gạt ta? Hắn nói Hư cảnh cao thủ không thể tiến vào Phong Thủy trận, vì sao ngươi lại có thể đi vào? Hắn gạt ta, a!

Mộng Yểm sợ hãi không thôi.

- Phong Thủy sư? Chính là người để cho ngươi trông giữ Phong Thủy trận này?

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Cầu xin tiền bối tha ta, ta có thể làm nô bộc cho tiền bối!

Mộng Yểm thất kinh nói.

Diêm Xuyên nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Nô bộc? Ta tin không được ngươi!

- Không, ta có thể thề, tiền bối!

Mộng Yểm cả kinh kêu lên.

- Thề? Ta cũng không tin việc này, hơn nữa nếu như ngươi không chết thì chúng ta bị vây khốn trong lồng giam của Phong Thủy trận cũng sẽ không thể phá vỡ!

Diêm Xuyên vẫn lắc đầu nói.

Trong lúc nói chuyện thì Kim Long há miệng lập tức phun ra ngọn lửa màu vàng bay thẳng đến Mộng Yểm.

- Không, a!

Mộng Yểm thống khổ kêu lên.

Dưới ngọn lửa màu vàng thì thân hình Mộng Yểm dường như đang bị hoàn tan, lực lượng của Hư cảnh căn bản không phải Mộng Yểm có thể chống lại.

Diêm Xuyên vẫn lạnh lùng nhìn.

- Ầm ầm!

Thể giới trong mộng cảnh bỗng nhiên lay động giống như động đất vậy. Cùng với Mộng Yểm bị diệt thì toàn bộ mộng cảnh cũng giống như sắp hủy diệt.

Trong thành, Diêm phủ!

- Oa!

- Oa!

...

- Chúc mừng thiếu phu nhân, là con trai, là con trai!

Bà đỡ kích động ôm đứa bé chạy đến trước mặt Mặc Vũ Hề.

Vẻ mặt Mặc Vũ Hề suy yếu, mồ hôi đã làm ướt tóc dính vào trên mặt. Nàng nhìn bà đỡ ôm đứa bé tới.

Vẻ mặt yêu thương.

- Động Ân, Động Ân của ta!

Mặc Vũ Hề suy yếu ôm lấy cục cưng vừa sinh ra.

- Ầm ầm!

Bỗng nhiên, bốn phía gian phòng rung động.

- A, Không tốt, động đất, động đất!

Gia đinh sợ hãi kêu lên.

Mặc Vũ Hề cũng kinh ngạc nhìn bốn phía.

- Oa!

- Oa!

Đưa bé khóc nỉ non dường như đang sợ hãi ngày tận thế buông xuống.

A!

Ngọn lửa màu vàng của Kim Long triệt để hòa tan Mộng Yểm hoàn thành một đoàn chất lỏng trong suốt, tiếng hô cuối cùng vang lên thì trời đất xé rách.

- Tỉnh mộng!

Diêm Xuyên thở phào một hơi.

- Ầm ầm!

Thế giới mộng cảnh tan vỡ.

Kim Long nắmm lấy chất long do Mộng Yểm biến thành mà nhảy vào trong cơ thể Diêm Xuyên.

Mà ở Diêm phủ.

Mặc Vũ Hề ốm lây cục cưng mà hoảng sợ nhìn bốn phía.

Trong lúc bốn phía nổ tung thì tất cả đều biến thành hư ảo.

Mà cục cưng trong ngực cũng dần dần phai nhạt rồi dần dần biến mất.

- Không, Động Ân, Động Ân!

Mặc Vũ Hề điên cuồng gầm rú.

- Vù vù!

Mộng cảnh tan vỡ, người trong hiện thực liền tỉnh lại.

Thanh Long, Bạch Hổ, Lưu Cẩn canh giữ bên ngoài lêu chủ soái bỗng nhiên nghe được âm thanh sốt ruột kêu lên từ trong lều truyền ra.

- Động Ân, Động Ân, Động Ân của ta!

Trong lều truyền ra âm thanh đau đớn rên rỉ của Mặc Vũ Hề.

- Thánh Nữ tỉnh?

Vẻ mặt của mọi người kích động rồi cùng nhau nhảy vào trong lều.

Hai giường lớn trong lêu, Mặc Vũ Hề nhắm mặt lại, trong tay dường như đang ra sức nắm lấy gì đó.

- Thánh Nữ! Thánh Nữ!

Thanh Long, Bạch Hổ lo lắng kêu lên.

Biên kia, Diêm Xuyên đột nhiên mở hai mắt ra.

- Vương gia?

Lưu Cẩn lập tức tiến lên.

Bút!

Diêm Xuyên lo lắng nói.

- Vâng!

Lưu Cẩn rất nhanh lấy ra bút lông thúy ngọc đưa cho Diem Xuyên.

Diêm Xuyên cầm lấy bút lông rồi trước mặt đột nhiên xuất hiện một đoàn chất lỏng trong suốt. Chất lỏng đụng vào bút lông lập tức bị hút vào trong. Sau khi hút vào thì bút lông thúy ngọc lập tức tản ra một tia sương mù nhàn nhạt như mộng như ảo.

- Vương gia, đây là gì?

Lưu Cẩn kinh ngạc hỏi.

- Luyện hóa Mộng Yểm lấy được mộng tính, có mộng tính này thì có thể làm cho bút lông tăng lên chất lượng không ít! Chiếc bút này, sau này ngọi là ''''Mộng Tiên'''' a!

Diêm Xuyên hài lòng nói.

Bên kia.

- Vù vù!

Mặc Vũ Hề lệ rơi đầy mặt mà từ trong mộng tỉnh lại.

- Động Ân!

Mặc Vũ Hề đau đớn rên lên trong lúc tỉnh lại.

- Thánh Nữ!

Thanh Long Bạch Hổ kêu lên.

Mặc Vũ Hề nao nao, đại lượng trí nhớ đột nhiên ập vào trong đâu, trong nháy mắt liền nhớ hết tất cả.

Nhớ được tất cả, Mặc Vũ Hề không hề la lên, nàng hít một hơi thật mạnh rồi nhìn về Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên cũng nhìn về Mặc Vũ Hề, hai người đối mặt nhau để cho toàn thân đều cứng đờ.

Mặc dù là trong mộng cảnh nhưng vợ chồng sinh hoạt bên trong lại rõ ràng trước mắt. Thậm chí hai người còn sinh ra một đứa con, Diêm Động Ân.

Diêm Xuyên hít một hơi thật sâu rồi gật gật đầu với Mặc Vũ Hề.

Diêm Xuyên hiểu, mộng cuối cùng cũng chỉ là mộng, Mặc Vũ Hề không thể giống với trong mộng.

Thấy Diêm Xuyên gật đầu thì trong mắt Mặc Vũ Hề càng hiện ra vẻ phức tạp. Nàng mang theo một cỗ tâm tình không hiểu mà cũng nhẹ nhàng gật gật đầu với Diêm Xuyên.

Hai người đối mắt, cùng nhau xấu hổ, rồi nhanh chóng buông ánh mắt của đối phương ra.

"

Q.1 - Chương 26: Luyện Mộng Yểm, Tỉnh Lại (1+2+3) - Chương #26


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 26/1444