Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252093) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 19: Q.1 - Chương 19: Kiếm Ấn (1+2) . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

19: Q.1 - Chương 19: Kiếm Ấn (1+2)


"

- Không

~!

Quân khăn xanh lá hoảng sợ nhìn vô số Thỏ Ma đang vây đến.

Những con thỏ bị ma hóa càng ngày càng nhiều. Chúng từ bốn phương tám hướng tụ tập đến cây cột ở trung tâm và mang theo sự điên cuồng mà lao thẳng tới mọi người, ''''củ cải trắng''''.

-Ầm!

-Ầm!

Ma Thỏ có sức mạnh ghê gớm, chỉ vẫy một cái liền có đại lượng tướng sĩ bị lật tung, một tay cầm lấy một tên mà bắt đầu gặm nhấm.

- Cứu mạng a!

- Đừng!

- Thả ta ra!

...

Quân khăn xanh lá ở trước mặt yêu ma đã hoàn toàn mất đi ưu thế, vô cùng khủng hoảng mà chạy trốn toán loạn. Thậm chí có rất nhiều người trong lúc hỗn loạn bị ''''huynh đệ'''' mình giết chết.

- Rút lui, mau rút lui!

Ánh mắt Triệu Côn Ngộ đỏ lên mà sợ hãi quát lớn.

- Nhưng cho dù mọi người có nhanh nữa cũng có thể nhanh bằng bọn ma vật này sao? Nếu không phải có quá nhiều người, Ma Thỏ nhất thời không thể nuốt hết thì chỉ sợ hai ngàn tướng sĩ này đều đã sớm chết rồi.

- Ầm!

- Ầm!

- Rống!

- Rống!

Vì tranh đoạt ''''củ cải trắng'''' mà giữa các Ma Thỏ cũng có tranh đấu và cắn xé lẫn nhau.

Tình cảnh trở nên cực kỳ hỗn loạn.

Tiếng la khóc, tiếng nhai nuốt, tiếng đánh nhau, tiếng chạy trốn làm cho nơi đây trở nên vô cùng ầm ĩ.

Mặc Vũ Hề ở cách đó không xa cũng bị một con Ma Thỏ gào thét đánh tới:

- Rống!

Thanh Long nhanh chóng ngăn chặn trước mặt Mặc Vũ Hề rồi đánh ra một quyền.

- Ầm!

Ma Thỏ lập tức bị đánh bay ra ngoài rồi lăn lộn trên mặt đất mười mấy vòng.

- Rống, rống!

Ma Thỏ cũng không bị đánh chết mà lật mình bò dậy. Nhưng mà bộ lông giờ phút này đã biến thành màu hồng nhạt, tà khí quanh thân càng ngày càng nhiều. Bộ dạng càng ngày càng âm tà.

- Rống!

Ma Thỏ rống lên một tiếng rồi lại tiếp tục đánh tới, đạp một cái trên mặt đất để ặt đất liền lún thành một cái hố to. Khí đen càng ngày càng vây quanh thân, giống như ma quỷ địa ngục đập vào mặt.

- Thanh Long ấn!

Thanh Long hét lớn một tiếng.

Trong tay hắn tạo ra một cái ấn quyết, một đạo ánh sáng màu xanh tỏa ra từ trong tay rồi ầm ầm đánh tới Ma Thỏ.

- Ầm!

Ma Thỏ lại lần nữa bị bay ra ngoài, toàn thân xuất hiện rất nhiều vết rách nhưng vẫn không chết. Lông thỏ bị máu của nó nhuộm thành màu đỏ tươi, khí đen càng nồng đậm đến trạng thái như sương mù vờn quanh Ma Thỏ.

- Thánh Nữ, quái vật này càng đánh càng mạnh, sát khí càng ngày càng nặng!

Thanh Long lo lắng nói.

- Bốn người các ngươi ngăn trở Ma Thỏ!

Mặc Vũ Hề ngưng trọng nói.

- Vâng!

Thanh Long cùng ba tên thuộc hạ khác liền tuân lệnh.

- Đinh Ngũ Cốc, ngươi là Phong Thủy sư, vậy cửa vào ở đâu? Ngươi cảm nhận được sao?

Mặc Vũ Hề nhìn chằm chằm vào Đinh Ngũ Cốc mà hỏi.

Sắc mặt Đinh Ngũ Cốc liền khó coi.

- Ta, ta cảm ứng được cửa vào ngay tại cây cột này. Nhưng cửa vào còn không xuất hiện a, ta cũng không hiểu, ta, ta...!

Đinh Ngũ Cốc lúng túng nói.

- Vậy phải làm sao bây giờ? Ma Thỏ này càng ngày càng nhiều a!

Sắc mặt Dương Chí Cửu rất khó coi nói.

- Hỏi hắn, hỏi tiểu tử kia!

Đinh Ngũ Cốc lập tức kêu lên.

Giờ khắc này, Đinh Ngũ Cốc đúng là đang rất hoảng sợ bởi vì ngoài những người phàm tục kia ra thì chính mình lại có tu vi thấp nhất nên chỉ cần không cẩn thận cũng sẽ nuốt hận ngay tại chỗ.

Đinh Ngũ Cốc biết Thanh Long rất mạnh. Nhưng cho dù mạnh mẽ như Thanh Long cũng không thể đánh chết được Ma Thỏ. Đây, nơi đây cũng không chỉ có một con mà là ngàn con vạn con a!

Giờ khắc này, đến cả việc ghen ghét Diêm Xuyên cũng đã quên mất mà lập tức nhìn về phía Diêm Xuyên.

Không chỉ có Đinh Ngũ Cốc mà tất cả mọi người đều nhìn về Diêm Xuyên.

Nhưng nhìn đến đại quân của Diêm Xuyên thì tất cả mọi người lập tức hóa đá.

- Bọn Ma Thỏ này bị điên rồi sao?

Dương Chí Cửu không tưởng tượng nổi mà nói.

---------------

Diêm Xuyên nhìn thấy thần sắc khủng hoảng của Đinh Ngũ Cốc ở xa xa kia thì liền hiện ra một tia khinh thường.

- Phong Thủy sư? Thằng này cũng được coi là Phong Thủy sư? Làm xách dép cho Phong Thủy sư cấp thấp nhất cũng không xứng!

Diêm Xuyên khinh thường nói.

Ngay cả chính hắn là một người không tu Phong Thủy cũng đều hiểu được làm sao để vượt qua trận pháp này mà tên ''''Phong Thủy sư'''' kia lại hoảng hốt lo sợ, khó trách bị Diêm Xuyên khinh thường.

- Vương gia, những quái vật này vì sao không công kích chúng ta? Chẳng lẽ vì máu thỏ trên người chúng ta?

Trong nội tâm Hoắc Quang có chút khó hiểu mà hỏi Diêm Xuyên.

Dù sao thì tình cảnh bị ăn tươi nuốt sống của quân khăn xanh lá ở phía xa xa cũng quá rung động.

Nhưng những quái vật này lại ngây ngốc không dám tới gần mình? Vì sao?

- Chúng là thỏ trắng bị ma hóa mà thành, cũng không phải là yêu thú cho nên không có trí tuệ của yêu thú mà chỉ có bản năng hung ác, bạo lực, thích giết chóc và tham ăn! Nhưng cũng có bản năng cảm ứng được mùi máu tươi trên người chúng ta. Đây không phải là máu bình thường mà là máu của bọn chúng. Tuy rằng ngươi không thấy được nhưng ở trong mắt của đám Ma Thỏ này thì chúng ta có huyết sát ngút trời, hơn nữa còn là đại lượng đồng loại chết đi mà lưu lại huyết sát. Bởi vậy bản năng của Ma Thỏ sẽ sinh ra một tia sợ hãi! Không dám tiến lên!

Diêm Xuyên giải thích.

- Ta hiểu rồi, Vương gia từ đầu để cho chúng ta giết thỏ là vì hiện tại?

Hoắc Quang lập tức kính nể nói.

- Thật may có Vương gia!

Đám tiểu tướng bên cạnh thở đài một hơi. Vậy thì cũng không cần phải sợ hãi, thật tốt quá.

Nhưng Diêm Xuyên lại lắc đầu nói:

- Không đơn giản như vậy. Hiện tại bọn Ma Thỏ này không để ý đến chúng ta, nhưng thời gian kéo dài thì có lẽ sẽ có một ít con không chịu được mà xông lên!

Giờ phút này, trong lúc Triệu Côn Ngộ đang chạy trốn ở phía xa xa thì mãnh liệt quay đầu, lập tức cả người liên đờ ra ngây dại.

- Việc này không có khả năng!

Triệu Côn Ngộ phẫn nộ quát.

Đâu chỉ Triệu Côn Ngộ mà quân khăn xanh là chạy theo Triệu Côn Ngộ cũng đều trừng mắt lên.

Xa xa, ba ngàn tướng sĩ của Diêm Xuyên đang lẳng lặng đứng đó mà không hề có một con Ma Thỏ nào công kích, không công kích? Vì sao?

Nhìn quân khăn xanh lá của mình bị tử thương hơn phân nửa rồi lại nhìn đại quân của Diêm Xuyên không tổn hao chút nào liền để cho trong nội tâm Triệu Côn Ngộ sinh ra một cổ oán giận vô cớ.

- Máu? Chẳng lẽ là máu thỏ?

Triệu Côn Ngộ lập tức nghĩ ra.

Lúc trước, đại quân của Diêm Xuyên liên tục giết thỏ và sử dụng máu thỏ bôi lên thân thể để cho Triêu Côn Ngộ còn cười to nói bọn hắn bị điên, nhưng hiện tại mới biết được vì sao. Máu thỏ? Máu thỏ ban đầu có thể dọa lui đám quái vật này.

- Thằng không nạn!

Triệu Côn Ngộ oán hận nói.

- Đại nhân, đám quái vật kia lại đuổi tới, chạy nhanh!

Một tên tiểu tướng ở bên thúc giục.

- Quái vật?

Triệu Côn Ngộ giật mình một cái. Hắn lập tức thu hồi tâm thần và muốn chạy trốn.

Thế nhưng vừa quay đầu thì có gần trăm đầu Ma Thỏ ở bốn phương tám hướng vây quanh lại. Mà chính quần thể nhỏ của mình cũng chỉ có hơn một trăm người.

- Đại nhân, làm sao trốn a!

Tiểu tướng hoảng sợ nói. Chúng quân sĩ khăn xanh lá đều hiên ra vẻ tuyệt vọng.

- Đi đến chỗ Diêm Xuyên, nhanh, đi đến đó!

Triệu Côn Ngộ vội vàng kêu lên.

- Vâng!

Mọi người lập tức đáp.

- Đại nhân, đến lúc đó cần phải van cầu Diêm Xuyên a. Chúng ta dù sao vẫn là quân đội của Yến quốc, hắn không thể không quản!

Một tên tiểu tướng lập tức kêu lên.

- Ừ!

Triệu Côn Ngộ gật gật đầu.

Đám người này liền chạy về phía Diêm Xuyên, phía sau là một đám Ma Thỏ đang không ngừng đuổi theo.

- Vương gia, đám phản nghịch kia chạy tới đây!

Lưu Cẩn biến sắc nói.

- Còn đưa tới rất nhiều Ma Thỏ, Vương gia làm sao bây giờ?

Hoắc Quang cũng lo lắng nói.

- Mưu triều cướp ngôi, coi thường Quân Vương, đáng tru!

Trong mắt Diêm Xuyên hiện lên sự lạnh lẽo.

- Vâng!

Hoắc Quang lập tức hiểu được ý tứ của Diêm Xuyên. Hắn vung tay lên nói:

- Cung thủ lắp mũi tên!

- Ken két ken két ken két ken két!

Hai ngàn cung nỏ lập tức nhắm hướng Triệu Côn Ngộ ở phía xa xa.

- Đừng, chúng ta đầu hàng!

- Vương gia, chúng ta sai rồi, cầu xin ngươi cứu lấy chúng ta a!

- Vương gia, Triệu Côn Ngộ ta sai rồi. Cầu xin Vương gia khai ân!

...

Chúng quân sĩ khăn xanh lá đang xông lại lập tức gào khóc cầu xin tha thứ.

Diêm Xuyên đứng chắp tay, hai mắt nheo lại mà nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Đã muộn!

- Phóng!

Hoắc Quang ra lệnh một tiếng.

- Ầm!

Mũi tên bắn ra như mưa to bay về phía đám người Triệu Côn Ngộ. Hơn hai ngàn mũi tên như hai ngàn đạo bùa đòi mạng bị ầm ầm ném vào trên người hơn một trăm quân khăn xanh lá.

- A!

- Đừng!

...

Một đợt mũi tên bắn đến lập tức để cho hơn một nửa quân khăn xanh lá bị bắn thành như con nhím. Toàn thân cắm đầy mũi tên, ôm hận mà chết.

Nhưng có mười sáu tên có tu vi cao, thân thể tỏa ra ánh sáng màu xanh lá ngăn chặn đám mũi tên này mà may mắn không chết.

Triệu Côn Ngộ nắm lấy vai trái bị bắn thủng, trong mắt hiện lên sự oán độc vô hạn nói:

- Diêm Xuyên ngươi chết không yên lành!

- Phản thần tặc tử, chết chưa hết tội!

Diêm Xuyên hừ lạnh một tiếng.

Ánh mắt Triệu Côn Ngộ đỏ lên, vết sẹo trên mặt khẽ nháy, lệ khí lóe lên trong mắt rồi kêu lên:

- Tất cả mọi người theo ta chém giết Diêm Xuyên!

- Vâng!

Mười lăm tên tướng lĩnh chưa chết liền kêu lên.

- Ầm!

Mười lăm người ầm ầm hướng thẳng đến Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên đứng ở phía trước ba ngàn tướng sĩ cùng là có khoảng cách gần nhất với đám người Triệu Côn Ngộ.

Mặt thấy đám người này liều chết mà chày tới thì Hoắc Quang liền biến sắc nói:

- Bắn tên!

- Hộ giá!

Lưu Cẩn kinh sợ kêu lên.

- Vù vù!

Đại lượng mũi tên lại tiếp tục được bắn về phía mười lăm ngươi kia.

Mười tên quân sĩ giáp bạc xông lên hộ giá.

- Vương gia, mau theo lão nô lui về phía sau a. Đám người Triệu Côn Ngộ kia điên rồi!

Lưu Cẩn sốt ruột hô lên. Nhưng Diêm Xuyên lại không để ý đến. Lui? Đám bẩn thỉu này có thể làm ình lui?

Lại một lượt mũi tên bắn ra để cho năm tên tướng lãnh bị bắn chết ngay tại chỗ.

Nhưng tu vi của đám người kia đều rất cao cho nên vẫn còn mười một tên đang hương đến đây.

Chiến đấu trực diện, quân sĩ giáp bạc ở phía trước lập tức ùn ùn xông lên.

Trường thương hóa thành rừng thương mà mãnh liệt đâm tới.

- Đang!

- Đang!

Quanh thân mười một cường giả tỏa ra ánh sáng màu xanh lá mạnh liệt. Trường đao trong tay vung vẩy, mang theo từng đạo đao mang màu xanh lá gắt gao chặn lại đám quân sĩ giáp bạc.

Quân giáp bạc có ba ngàn người nhưng đứng gần Diêm Xuyên lại không nhiều. Mắc dù đang từ phía sau mãnh liệt tiến lên nhưng vẫn quá chậm.

Triệu Côn Ngộ mang theo ba tên trong đó giết ra vòng vây liền đến trước mặt Diêm Xuyên.

- Độc Long Toản!

Trường thương của Hoắc Quang tỏa ra ánh sáng bạc chói mắt, dường như hóa thành một đạo ngân Long mà hung hăng đâm về phía Triệu Côn Ngộ.

- Độc Long Toản!

Trường thương của Hoắc Quang tỏa ra ánh sáng bạc chói mắt, dường như hóa thành một đạo ngân Long mà hung hăng đâm về phía Triệu Côn Ngộ.

- Hả? Ngươi lại đã là Lực cảnh tầng tám rồi sao?

Triệu Côn Ngộ biến sắc nói.

- Đồ Long Trảm!

Đại đao trong tay Triệu Côn Ngộ tách ra ánh sáng màu xanh lá chói mắt rồi hung hăng chém tới trường thương của Hoắc Quang.

- Ầm!

Đao thương chạm nhau làm nổ mạnh, mặt đất dưới chân hai người bị giẫm cho rạn nứt hiện ra bốn phía.

Trương thương trong tay Hoắc Quang ầm ầm đứt gãy, còn đại đao của Triệu Côn Ngộ cũng bị gãy như thương.

- Bịch, bịch, bịch...!

Hoắc Quang lui lại bảy tám bước mới ổn định được thân hình.

- Đại nhân!

Một tên quân sĩ giáp bạc ở bên cạnh sốt ruột kêu lên.

- Vù vù!

Hoắc Quang liền đoạt lấy trường thương của hắn và tiếp tục xông lên.

Trong lúc Hoắc Quang bị đánh lui thì Triêu Côn Ngộ cũng lui về sau hai bước. Trong mắt hắn hiện lên sự ngạc nhiên cùng nghi ngờ, nhưng hắn cũng phản ứng rất nhanh, vứt đại đao đã gãy xuống rồi tay không bổ nhào về phía Diêm Xuyên ở cách đó không xa.

Không có Hoắc Quang cản đường cho nên tốc độ của Triệu Côn Ngộ rất nhanh.

- Dừng lại!

Trường thương trong tay Hoắc Quang bị hắn phóng thẳng về phía Triệu Côn Ngộ đang lao tới Diêm Xuyên.

- Hưu!

Triệu Côn Ngộ rất nhanh né tránh rồi kinh ngạc nhìn thoáng qua Hoắc Quang ở cách hắn không xa đang sắp đuổi kịp.

- Ngăn Hoắc Quang lại cho ta, ngăn Hoắc Quang lại!

Triệu Côn Ngộ kêu lên.

- Vâng!

Hai tên cấp dưới liền lên tiếng và ngăn Hoắc Quang lại.

- Đại nhân!

Lại có một tên tiểu tướng ném trường thương đến. Hoắc Quang liền tiếp được rồi quát lớn với hai người đang cản đường:

- Người nào ngăn ta chết!

- Ầm!

Một thương đâm gãy đại đao của người kia rồi đâm thẳng vào bả vai, nhưng lại có một tên chém về Hoắc Quang.

- Ầm!

Hoăc Quang ngăn được một đao của người này nhưng thân hình lại bị đẩy lui xuống.

Mà Triệu Côn Ngộ trong chớp mắt liền tới trước mặt Diêm Xuyên.

- Vù vù!

Mười thanh trường thương từ bốn phía đâm tới, nhưng tu vi của những quân sĩ giáp bạc này lại kém xa so với Triệu Côn Ngộ.

- Ầm!

- Ầm!

Ánh sáng màu xanh lá quanh thân Triệu Côn Ngộ đại phóng, hắn lấy tay vung lên liền mở ra trường thương ở bốn phía rồi lao thẳng hai bước đến Diêm Xuyên.

Mà giờ phút này Lưu Cẩn là ngươi cuối cùng ngăn cản cũng bị Triệu Côn Ngộ đánh bay đi.

Lập tức, Diêm Xuyên liện hiện ra dưới hai tay của Triệu Côn Ngộ.

Bời vì trươc đó vai trái bị trúng tên cho nên Triệu Côn Ngộ giơ tay phải lên chôp tới cổ họng của Diêm Xuyên như muốn một trảo phá vỡ yết hầu của Diêm Xuyên.

Trảo phải của Triệu Côn Ngộ tỏa ra sát khí mãnh mẽ thổi vào mặt Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên không lùi bước, trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo.

Trong lúc trảo chộp tới thì thân hình Diêm Xuyên lại ngửa ra sau tránh né một trảo của Triệu Côn Ngộ rất hiểm.

- Sơ hở mở rộng?

Âm thanh khinh thường của Diêm Xuyên truyền vào trong tai Triệu Côn Ngộ để cho hắn liền biến sắc.

Mà giờ khắc này tay phải Diêm Xuyên chộp về phía ngực Triệu Côn Ngộ.

- Ầm ầm!

Tay phải của Diêm Xuyên có một vòng kim quang tỏa ra, lúc này dường như biến thành một cái Long trảo màu vàng.

- Ầm!

Một trảo phá đi khôi giáp của Triệu Côn Ngộ rồi đâm qua ánh sáng màu xanh lá móc vào trên thân thể.

- Không!

Triệu Côn Ngộ biến sắc, thân hình hắn mãnh liệt cuộn lại.

- Xì!

Triệu Côn Ngộ tránh thoát một trảo xuyên tim của Diêm Xuyên nhưng lại bị Diên Xuyên mọc mất một miếng thịt lớn.

- Bạch Cốt Thủ!

Sau khi thân hình Triệu Côn Ngộ cuộn lại thì tay hắn lại quỷ dị xuyên qua khe hở của thân hình, trảo sắc bén như thép bắn ra hàn quàng lại tiếp tục chụp vào mặt Diêm Xuyên.

- Triệu gia tuyệt sát kỹ?

Sắc mặt Lưu Cẩn ở xa xa đại biến.

- Vương gia.

Đại lượng quân giáp bạc thì sốt ruột kêu lên.

Bạch Cốt Thủ chính là tuyệt kỹ chí cao của Triệu gia. Nghe đồn, dưới Tinh cảnh không có người có thể ngăn cản, Triệu Côn Ngộ lại có thể biết Bạch Cốt Thủ?

- Vù vù!

Âm thanh máu thịt bị bổ ra, máu tươi văng khắp nơi. Chiến đầu giữa Diêm Xuyên và Triệu Côn Ngộ đột nhiên dừng lại.

Gần như tất cả mọi người liền bỗng nhiên yên tĩnh.

Bạch Cốt Thủ của Triệu Côn Ngô cũng không đụng vào thân thể Diêm Xuyên mà chỉ nắm vào bờ vai của hắn.

Nhưng tay của Diêm Xuyên lại cắm vào ngực Triệu Côn Ngộ.

- Lực cảnh tầng bảy? Ngươi chỉ có Lực cảnh tầng bảy? Ta lại là Lực cảnh tầng chín, vì sao, vì sao?

Triệu Côn Ngộ đến chết cũng không thể tin nổi.

- Ngươi tu luyện công phát quá kém, sơ hở quá nhiều!

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Két kẹt!

Diêm Xuyên manh liệt bóp một cái để cho trái tim của Triệu Côn Ngộ bị vỡ nát, đại lượng máu tươi bắn ra bốn phía.

- Không, Bạch Cốt Thủ của Triệu gia ta là Lực cảnh đệ nhất. Gia chủ nói, Lực cảnh không thể phá, không có sơ hở!

Triệu Côn Ngộ kêu lên một hơi cuối cùng.

- Nhưng trong mắt ta thì tất cả đều là sơ hở!

Diêm Xuyên khinh thường nói.

- Không!

Triệu Côn Ngộ tuyệt vọng nghẹn ngào một hơi cuối cùng.

- Bành!

Diêm Xuyên rút tay ở trong ngực Triệu Côn Ngộ ta.

- Xì! Xì! Xì!...

Mười thanh trường thương xuyên thủng thân thể Triệu Côn Ngộ.

- Đại nhân!

Chúng quân sĩ khăn xanh lá lập tức kinh hãi kêu lên.

- Chết!

Hoắc Quang ầm ầm xuyên thủng một người.

Đại lượng quân giáp máu vọt tới lập tức chém giết hết đám phản nghịch còn dư lại.

- Bịch!

Thi thể đám người Triệu Côn Ngộ bị ném ra ngoài.

Một đám Ma Thỏ liền xông tới rồi nhanh chóng phân chia đám thi thể này mà cầm trong tay gặm nhấm.

Quân giáp máu tuy rằng không bị Ma Thỏ quấy nhiễu, nhưng ở khoản cách gần nhìn Ma Thỏ ăn thịt người cũng để cho dạ dày sôi sục.

-------------

Cách đó không xa, thuộc hạ của Mặc Vũ Hề chiếm giữ bốn phía bảo vệ mọi người.

Đại lượng Ma Thỏ vây tới.

Nhưng Ma Thỏ này giống như giết không chết, Thanh Long liên tục ra tay chỉ để cho lực lượng của Ma Thỏ càng lúc càng lớn. Thậm chí Thanh Long còn chém một con Ma Thỏ thành hai nửa nhưng nó vẫn có thể sống rồi nối hai nửa lại với nhau khôi phục nguyên dạng.

- Văn Nhược tiên sinh, những quái vật giết không chết này là quái vật gì a!

Thanh Long nôn nóng nói.

Nếu là yêu thú thì Thanh Long đã sớm giải quyết xong. Nhưng những còn thỏ này lại giết thế nào cũng không chết.

- Hoàng Tuyền Ma Thỏ? Cùng Hoàng Tuyền có quan hệ. Âm phủ Hoàng Tuyền, dẫn dắt hồn chết, chỉ cần hồn bất diệt thì chúng sẽ không chết?

Văn Nhược tiên sinh cau mày nói.

- Hơn nữa, cho dù trả giá lớn để diệt thỏ hồn thì trong này vẫn còn có vô cùng vô tận Ma Thỏ à!

Mặc Vũ Hề lo lắng nói.

- Vậy bây giờ phải làm sao?

Thanh Long liền lo lắng nói.

- Đi, hướng tới gần chỗ Diêm Xuyên hỏi hắn một chút!

Văn Nhược tiên sinh liền nói.

- Vâng!

Mọi người liền ứng tiếng. Bốn đại cao thủ liên tục đánh bay Ma Thỏ rồi hướng về chỗ Diêm Xuyên mà đi. Mà Ma Thỏ bị đánh bay ra ngoài liền lại tiếp tục xông đến.

Một đường đi qua, khắp bầu trời đều là Ma Thỏ bị đánh bay.

Mà giờ phút này chỗ đại quân của Diêm Xuyên lại gặp phải một tia nguy cơ.

Quân khăn xanh lá đều chết hết để cho càng lúc có càng nhiều Ma Thỏ hướng về phía Diêm Xuyên.

- Két kẹt két kẹt két kẹt!

Cả đám Ma Thỏ trưng mắt rồi liên tục gầm nhẹ.

Đám Ma Thỏ càng lúc càng táo bạo, bọn chúng cảm thấy sợ hãi từ huyết sát trên thân mọi người làm kiềm chế dục vọng nuốt mọi người.

- Két kẹt két kẹt két kẹt!

Ma Thỏ càng tụ càng động, lúc tụ lại hơn năm trăm con thì có một số Ma Thỏ đã bắt đầu rục rịch.

- Vương gia, làm sao bây giờ?

Vẻ mặt Hoắc Quang lo lắng nói.

- Kiếm ấn, Kiếm ấn trong Bất Động Minh Vương ấn!

Diêm Xuyên khẽ quát một tiếng!

- Kiếm ấn? Kiếm ấn!

Hoắc Quang vốn là ngỡ ngàng một lúc rồi lập tức lĩnh ngộ rồi liền nhanh chóng kêu lên.

- Phập!

Ba ngàn tướng sĩ nhanh chóng cắm trường thương trên mặt đất.

Ngón trỏ cùng ngón giữa tay trái mở rộng ra, ngón cái áp lên móng tay ngón út và ngón vô danh. Tay phải cũng như vậy rồi sau đó đặt ngón trỏ và ngón giữa vào lòng bàn tay trái. Tư thế song kiếm chồng nhau, Kiếm ấn thành!

Ba ngàn Kiếm ấn! Thành!

- Ông!

Cả đám Ma Thỏ đột nhiên yên tĩnh.

Ma Thỏ có thể thấy được huyết sát hình thành từ máu thỏ, vốn chỉ thấy được từng tia sương mù màu máu vây quanh mọi người, nhưng giờ phút này, sương mù màu máu này lại thay đổi.

- Xì ngâm!

Lúc nhất thời, trong sương mù màu máu dường như trong nháy mắt tỏa ra ba ngàn thanh trường kiếm màu máu rồi thúc dục huyết sát lúc đầu đến cực hạn.

- Mặc niệm chân ngôn!

Diêm Xuyên hạ lệnh.

- Mặc niệm chân ngôn!...

Mệnh lệnh của Diêm Xuyên được nhanh chóng truyền đi để cho toàn quân đều biết.

- Nam Yêu Tam Mạn Đa Phạt Chiết La Noản Hãn!

- Nam Yêu Tam Mạn Đa Phạt Chiết La Noản Hãn!

- Nam Yêu Tam Mạn Đa Phạt Chiết La Noản Hãn!

...

Ba ngàn tướng sĩ mặc niêm chân ngôn lập tức kích phát Kiếm ấn.

Trong mắt Ma Thỏ thì dường như ba ngàn thanh trường kiếm màu máu kia lập tức bắn ra từng đạo kiếm khí huyết sát như vòi rồng mà điên cuồng dũng mãnh kéo tới đám Ma Thỏ.

Tuy rằng chỉ là phàm nhân kích phát Kiếm ân cũng không có uy lực lớn mà chỉ là khí thế nhìn qua có chút đồ sộ. Nhưng những Ma Thỏ này lại có trí tuệ không nhiều mà chỉ có bản năng.

Kiếm sát kinh khủng phóng tới, Ma Thỏ giống như thấy được sự tuyệt vọng mà lập tức bỏ chạy về bốn phía.

- Vù vù vù!

Ma Thỏ hoảng sợ vừa ngã vừa bò chạy ra. Có một số hoảng loạn mà đụng vào nhau. Tình cảnh rất hỗn loạn.

Việc này đến từ bản năng thuần túy nhất.

Ma Thỏ bởi vì có thể phục sinh nên cũng không sợ chết. Nhưng trên người đại quân của Diêm Xuyên lại dính huyết sát do đồng loại bị giết, thật sự giết chết, hơn nữa số lượng chết rất khổng lồ.

Kiếm sát vừa ra thì dương như là đại hủy diệt cuốn tới, đám Ma Thỏ sao có thể không trốn chứ?

Trong mắt quân giáp bạc đều sáng lên, vô cùng kích động. Bởi vì giờ khắc này, tất cả mọi người đều hiểu, đây không phải là động tác tay giả thần giả quỷ mà thật sự là Tiên pháp, diệu pháp của Tiên gia.

Tất cả mọi người đều cảm kích nhìn về Diêm Xuyên. Không ngừng nghiêm tục, trân trọng nhớ lại bộ Bất Động Minh Vương ấn này, sợ mình quên mất.

- Vương gia, thành công, chúng ta thành công!

Hoắc Quang kích động nói.

Mà Ma Thỏ ầm ầm tản ra cũng để ọi người ở xa xa đều kinh ngạc.

Khuôn mặt của Dương Chí Cửu cùng Đinh Ngũ Cốc thì co rút một lúc.

Thanh Long thì một hồi đắng chát. Cao thủ như mình lại đánh cả buổi cũng không có kết quả mà đám phàm nhân kia lại làm cho Ma Thỏ không dám tới gần?

- Văn Nhược tiên sinh, đây là thủ ấn gì?

Ánh mắt Mặc Vũ Hề sáng lên hỏi.

- Phật đạo thủ ấn! Bất Động Minh Vương!

Văn Nhược tiên sinh ngưng trọng nói.

- Bất Động Minh Vương ấn?

Mặc Vũ Hề kinh ngạc nói.

- Bất Động Minh Vương ấn, dễ học hành khó tinh thông. Mà còn vẫn mất đi một số ấn pháp, là một bộ tàn ấn.

Văn Nhược tiên sinh như có điều suy nghĩ nói.

- Tàn ấn?

- Ấn pháp này nếu như liên tục luyện tập thì ấn khí sẽ được tích lũy theo năm tháng, luyện càng lâu uy lực càng lớn. Đám phàm nhân này phát ra tuy là uy lực không lớn nhưng dùng ở nơi này lại vừa đúng lúc, quan trọng nhất vẫn là máu thỏ trước kia. Diêm Xuyên này phải rất quen thuộc Bát Sát Hoàng Tuyền trận, rõ ràng mang theo một đám phàm nhân lai có thể từng bước hóa giải nguy cơ.

Văn Nhược tiên sinh cau mày nói.

- Đúng vậy a, hắn quả nhiên thông hiểu trận pháp này!

Mặc Vũ Hề cũng kỳ vọng nói.

"

Q.1 - Chương 19: Kiếm Ấn (1+2) - Chương #19


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 19/1444