Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252093) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Tiên Quốc Đại Đế| ebook Tiên Quốc Đại Đế | Đọc truyện offline Tiên Quốc Đại Đế| doctruyenhay.info Tiên Quốc Đại Đế 17: Q.1 - Chương 17: Vào Trận . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1444

17: Q.1 - Chương 17: Vào Trận


"

Bên ngoài Bát Sát Hoàng Tuyền trận!

Sau khi Văn Nhược tiên sinh chứng mình được đúng thì Đinh Ngũ Cốc cũng không nói thêm gì.

Diêm Xuyên xác định đường đi rồi cũng không để ý đến mọi người nữa mà trợ giúp quân giáp bạc xử lý hai thi thể yêu xà. Hắn tuy rằng không động thủ nhưng mà sự từng trải lại trọng yêu hơn tất cả, hơi chỉ điểm một chút cũng để cho yêu xa đều được xử lý.

Các đó không xa, Mặc Vũ Hề lấy ra một chiếc quạt giấy rồi nhẹn nhàng quạt mà nhìn về Diêm Xuyên, hai mắt nàng dần dần nheo lại, đồng thời ánh sáng trong mắt càng phát ra rực rỡ.

Bởi vì Mặc Vũ Hề cảm thấy Diêm Xuyên mặc dù không có thể chất như Đinh Ngũ Cốc nhưng mà hiểu biết về đạo Phong Thủy cũng không hề kém hơn Đinh Ngũ Cốc.

- Văn Nhược tiên sinh, xem ra ánh mắt của ta không sai a!

Mặc Vũ Hề cười nói.

- Ánh mắt của Thánh Nữ vẫn luôn độc đáo. Nhưng mà, hết thảy vẫn phải đợi sau khi lấy được Vạn Diệu Yên Liên rồi lại nói!

Văn Nhược tiên sinh cười khổ nói.

- Tốt, đối với Diêm Xuyên ta vẫn rất chờ mong đấy!

Mặc Vũ Hề gật đầu nói.

- Tiểu Hạc nhi, mỗi ngày ngươi bắt hai con yêu thú cho bọn hắn!

Mặc Vũ Hề nói với Tiên hạc ở bên.

- Lệ!

Tiên hạc vỗ vỗ cánh đáp ứng.

Đinh Ngũ Cốc ở bên oán hận nhìn về Diêm Xuyên ở phía xa.

Dương Chí Cửu thì nhíu mày nhìn về Mặc Vũ Hề rồi cũng đồng dạng oán hận nhìn về Diêm Xuyên ở xa xa.

Thịt yêu thú Diêm Xuyên cũng không có giấu diếm lấy đi.

Chúng tướng sĩ đều có một miếng thịt yêu thú để ăn, nhưng số lượng dù sao cũng có hạn chỉ có 200 tướng sĩ đứng đầu được ăn.

Ăn thịt yêu thú tự nhiên để cho tu vi của tướng sĩ cấp thấp đột nhiên tăng mạnh.

Đã có máu yêu xà lại có thể hấp dẫn đại lượng dã thú như trước. Bởi vậy chúng tướng sĩ vẫn được duy trì ăn thịt như trước.

Lại đi qua mười ngày.

- A!

Hoắc Quang hét lớn một tiếng, trường thương trong tay ầm ầm va đập vào trên một tảng đá lớn.

- Ầm!

Tảng đá lớn ầm ầm nổ tung.

- Vương gia, thuộc hạ đã đạt đến Lực cảnh tầng tám rồi.

Hoắc Quang kích động nói.

- Ừ!

Diêm Xuyên thỏa mãn gật đầu.

Trong mười ngày này đều lần lượt có người đột phá. Ba ngàn tướng sĩ, Lực cảnh tầng năm đã có hơn trăm người. Hơn nữa vẫn còn gia tăng mỗi ngày.

Trên đỉnh một ngọn núi cách đó không xa.

Dương Chí Cửu đứng chắp tay, nhìn xuống quân giáp bạc phía dưới, Đinh Ngũ Cốc thì đứng một bên.

- Lực cảnh tầng tám? Hừ, một đám gián đất!

Dương Chí Cửu khinh thường nói.

Lực cảnh? Tu vi này đúng là Dương Chí Cửu không để vào mắt.

- Vốn là như vậy, một đám phế vật mà thôi!

Đinh Ngũ Cốc oán hận nói.

- Đinh Ngũ Cốc!

Dương Chí Cửu bỗng nhiên trịnh trọng nói.

- Hả?

Dương Chí Cửu nhìn về quân doanh ở phía xa xa rồi trầm giọng nói:

- Đinh Ngũ Cốc, thứ ở trong Phong Thủy trận ngươi phải lấy tới tay cho ta!

- Dương công tử yên tâm, Vạn Diệu Yên Liên khẳng định là của chúng ta, ai cũng không thể đoạt của chúng ta? Chính là Mão Nhật Đạo Quân tự mình dặn dò!

Đinh Ngũ Cốc lập tức nói.

- Không! Ngươi không hiểu ý ta.

Dương Chí Cửu lắc đầu.

- Hả?

- Ý ta là để cho ta đạt được, chỉ là ta! Mà không phải là Vũ Hề Thánh Nữ.

Dương Chí Cửu trầm giọng nói.

- Ách!

- Mặc Vũ Hề nghĩ phải lấy được Vạn Diệu Yên Liên là vì trả cho phụ thân ta một cái nhân tình. Không thể để cho nàng trả, ta muốn nàng thiếu, mãi mãi thiếu!

Dương Chí Cửu hiện ra một nụ cười lạnh nói.

- Nhân tình?

Đinh Ngũ Cốc hơi kinh ngạc.

- Ngươi không cần biết nhiều như vậy. Bây giờ đang ở ngoài trận cứ để cho tiểu tử Diêm Xuyên kia đắc chí một chút. Đợi đến khi vào bên trong thì nhất định phải là loại người có thể chất Phong Thủy như ngươi mới có thể đi. Cho nên sau khi đi vào ngươi phải toàn lực trợ giúp ta lấy được Vạn Diệu Yên Liên. Chuyển này nếu hoàn thành thì ta sẽ để cho phụ thân cho phép ngươi nhập thất!

Dương Chí Cửu cam kết nói.

Ánh mắt Đinh Ngũ Cốc sáng lên rồi lập tức nói:

- Vâng, tạ ơn Dương công tử! Ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực.

Lại đi qua một tháng!

Trùng trùng điệp điệp đại quân rốt cuộc cũng đã tới Khôn vị của Phong Thủy đại trận, cũng là phía tây nam của Phong Thủy đại trận.

Trong mây, trên thuyền nhỏ.

- Lãng phí thời gian dài như vậy, phàm nhân chính là phế vật!

Dương Chí Cửu trách mắng đại quân của Diêm Xuyên ở dưới.

- Phong Thủy trận không phải càng sớm đi vào càng tốt đâu!

Văn Nhược tiên sinh lắc đầu cười nói.

- Tốt rồi, cuối cùng cũng đã tới, chuẩn bị đi vào thôi!

Dương Chí Cửu nói.

- Ồ? Bên kia cũng có quân đội?

Mặc Vũ Hề hơi kinh ngạc.

Mọi người đều nhìn lại, quả nhiên ở nơi cách đại quân của Diêm Xuyên không xa cũng có hai ngàn quân khăn xanh lá, mỗi một quân sĩ đều buộc lên một chiệc khăn màu xanh lá ở trên trán.

Diêm Xuyên, Hoắc Quang, Lưu Cẩn đang giằng co với tướng lãnh của đối phương.

Phía dưới.

Bên trái Diêm Xuyên như cũ vẫn là biển mây khổng lồ kia, và cũng có một khe hở màu đen rộng năm mươi trượng.

Ở ngay phía trước Diêm Xuyên là bảy tên tướng lãnh. Cầm đầu là một người vô cùng khôi ngô, trên mặt phía bên trái có một cái vết sẹo dài ba tấc giống như con rết, vô cùng dữ tợn.

- Vương gia, đây là Triệu Côn Ngộ của Triệu gia! Thập lục thúc của Triệu Thiên Đức!

Lưu Cẩn nhỏ giọng nói.

Triệu Côn Ngộ trừng mắt nhìn Diêm Xuyên, trong mắt hắn lộ ra vẽ âm u lãnh lẽo.

Bởi vì trước đây không lâu chính là hắn sai khiến Triệu Thiên Đức cấu kết với cung phụng Đại Trịnh quốc ám sát Diêm Xuyên. Triệu Thiên Đức đã chết thì Diêm Xuyên nhất định là hung thủ.

- Triệu Côn Ngộ? Nhìn thấy bổn Vương vì sao không hành lễ?

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Hành lễ với ngươi? Chỉ bằng vào mao đầu tiểu tử nhà ngươi cũng muốn ta hành lễ? Hừ!

Sắc mặt Triệu Côn Ngộ lạnh léo nói.

- Ken két!

Quân giáp bạc lập tức kéo cung tiễn.

Khinh thường Vương gia chính là tội chết! Giờ phút này quân giáp bạc vô cùng tin phục Diêm Xuyên. Chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng thì bất cứ lúc nào cũng vì hắn mà xông pha khói lửa.

- Ken két!

Quân khăn xanh lá ở phía sau lưng Triệu Côn Ngộ cũng rất nhanh kéo căng dây cung. Đều là quân đội tinh nhuệ thì ai cũng không hề nhát gan, trong nhất thời là tình trạng giương cung bạt kiếm.

- Làm gì? Muốn chơi đùa với ta sao?

Trong mắt Triệu Côn Ngộ hiện lên một cỗ hung ác tàn bạo.

Hiển nhiên, Triệu Côn Ngộ cũng là mãnh tướng nổi lên từ trong chém giết. Đối mặt với ngàn mũi tên mà thần sắc vẫn không biến đổi.

- Phong Thủy trận dị biến, Triệu gia ngươi cũng muốn kiếm một chén canh? Triệu gia khẳng định còn có người đi vào từ cửa khác a?

Diêm Xuyên thản nhiên nói.

- Đúng như vậy thì thế nào?

Triệu Côn Ngộ trừng mắt nói.

- Mời!

Diêm Xuyên mỉm cười.

- Hả!

Triệu Côn Ngộ hơi kinh ngạc.

Hai quân vô cùng trùng hợp mà gặp nhau ở chỗ này. Hắn còn cho rằng phải có một cuộc chém giết lớn, nhưng lại không thể tưởng tượng được trong nháy mắt Diêm Xuyên liền chịu thua?

- Ha ha ha ha! Chờ ta đi ra, sẽ tìm ngươi xin chỉ dạy một chút, đi!

Triệu Côn Ngộ đắc ý cười lớn.

Binh lực không kém nhiều nhưng mà Triệu Côn Ngộ còn có nhiệm vụ trong người. Tuy rằng hắn muốn giết Diêm Xuyên, những cũng biết giời phút này muốn giết thì nhất định phải trả một cái giá rất lớn, hơn nữa có Hoắc Quang bảo vệ nên cũng chưa chắc có thể đắc thủ.

Nếu như Diêm Xuyên chịu thua thì tự nhiên để cho tâm tình của Tiệu Côn Ngộ rất thoải mái. Nhất Tự Tịnh Kiên Vương chịu thua, không khác nào Yến Đế chịu thua? Triệu Côn Ngộ rất thích loại cảm giác này. Giết Diêm Xuyên? Đợi đi ra giết cũng không muộn.

Triệu Côn Ngộ mang theo quân khăn xanh lá vừa đề phòng vừa đi vào trong cửa Phong Thủy trận kia.

- Vương gia?

Hoắc Quan có chút không cam lòng nói.

- Không cần để ý, không vượt quá hai canh giờ thì bọn hắn đều chết chắc!

Anh mắt Diêm Xuyên lạnh giá nói.

- Ách? Vâng!

Hoắc Quang lập tức ngoài ý muốn nói.

- Bịch! Bịch!...

Đám người Mặc Vũ Hề hạ xuống đất.

- Tốt rồi, nên tiến vào!

Dương Chí Cửu mở miệng nói.

- Đi thôi?

Mắc Vũ Hề nhìn về Diêm Xuyên nói.

Diêm Xuyên gật đầu rồi nhìn về phía Tiên hạc mà chân thành nói:

- Nhưng ngày này, nhờ có ngươi ngày ngày bắt tới yêu thú, Phong Thủy trận này ngươi vẫn không nên đi vào!

- Lệ!

Tiên hạc lập tức bất mãn kêu lên.

- Phong Thủy trận, tiếp dẫn địa khí, liên quan âm dương. Bên trong phi cầm không thể giương cánh, thậm chí bị chế ước, ngươi đi vào cũng không có cách nào phi hành. Mà chỉ đi trên mặt đất lại rất dễ dàng thua thiệt! Không bằng ở bên ngoài tuần tra trông coi, đợi lúc Phong Thủy trận đại phá có thể làm quân đội đánh úp mà bay vào!

Diêm Xuyên lại lần nữa khuyên nhủ.

- Lệ lệ!

Tiên hạc vẫn không muốn.

- Diêm công tử nói không sai, ta mặc dù không hiểu Phong Thủy nhưng xem qua một số sách cổ đều nói phi cầm không được tiến vào Phong Thủy trận.

Văn Nhược tiên sinh gật đầu nói.

- Lệ!

Tiên hạc vẫn có chút không cam lòng.

- Tốt lắm, tiểu Hạc nhi, Diêm công tử cũng vì muốn tốt cho ngươi. Ngươi liền ở ngoài trong coi a, đợi lúc phá trận tiếp ứng ta!

Mặc Vũ Hề rốt cuộc cũng mở miệng nói.

- Lệ!

Tiên hạc tủi thân mà cọ xát vào Mặc Vũ Hề.

Nhưng Mặc Vũ Hề vẫn không hề cảm động.

- Lệ!

Tiên hạc tức giận vỗ cánh bay lên trời.

Mắc Vũ Hề cười khổ một cái rồi lắc đầu không để ý nữa. Bới vì nàng biết rõ đây chỉ là Tiên hạc phát ra một chút nóng nảy mà thôi.

- Đi thôi!

Mặc Vũ Hề quay đầu nói.

- Ừ!

Diêm Xuyên gật gật đầu.

Đại quân chậm rãi đi vào Phong Thủy trận.

Giờ khắc này, Diêm Xuyên không còn ngồi ở trong kiệu nữa mà dưới sự ủng hộ của đám tướng sĩ chậm rãi bước vào bên trong.

Bên trong đen thui, dường như là một đường hầm, đi tới đi tới, xa xa phía trước đột nhiên xuất hiện một vùng sáng ngời.

Rất nhanh mọi người đều đi qua đường hầm.

Bước ra đường hầm, cảnh vật bốn phía trước mắt lập tức biến đổi.

Liếc mắt nhìn qua tựa như một thảo nguyên bao la, bầu trời thì có vô số mây trắng bồng bềnh.

Trên thảo nguyên, từng con thỏ trắng to béo đang ăn cỏ xanh màu mỡ.

Có một số thỏ trắng không biết tìm được củ cải trắng ở đâu mà đang vui sướng gặm.

Ba ngàn người bỗng nhiên xông vào để cho thỏ trắng ở gần lập tức như bị kinh hãi mà rất nhanh chạy đi. Chạy đi không được bao lâu lại ngây ngốc quên đi tất cả mà tiếp tục đơn thuần gặm cỏ xanh cùng củ cải trắng.

- Vương gia, đám người Triệu Côn Ngộ ở bên kia!

Xa xa, đại quân của Triệu Côn Ngộ đang đi về phía tây bắc.

Tốc độ hành quân rất nhanh, bởi vì ở phía tây hình như có một cái cột màu vàng thông thiên triệt địa, là một phong cảnh kỳ quái duy nhất ở trên thảo nguyên.

- Đinh Ngũ Cốc đó là cột gì?

Dương Chí Cửu hỏi.

- Thể chất của ta cảm ứng được đó là cửa để tiến vào bên trong.

Đinh Ngũ Cốc lập tức đắc ý nói.

- Chúng ta mau đi tới a! Đừng cho đám kiến kia lên trước!

Dương Chí Cửu lập tức kích động nói.

- Dương công tử? Quên Hoàng Tuyền Mã Ma rồi sao?

Văn Nhược tiên sinh nhíu mày nói.

- Ách?

Dương Chí Cửu nhíu lông mày lại rồi lập tức yên tĩnh.

- Diêm công tử, ngươi nhận biết được trận này a?

Mặc Vũ Hề hỏi.

Mọi người đều nhìn lại.

- Nghe nói qua một chút, chỉ có chờ lúc Hoàng Tuyển mở rộng ra mới có thể từ cây cột kia tiến vào phía trong trận!

Diêm Xuyên cũng không dấu diếm nói.

- Hoàng Tuyền mở rộng ra?

Mặc Vũ Hề nghi ngờ nói.

- Đợi lúc mây trắng trên bầu trời bị nhuộm thành màu vàng thì chính là lúc cửa vào mở ra. Đồng thời cũng là lúc hung hiểm nhất, mỗi ngày đều có một lần!

Diêm Xuyên nói ra.

- Ta nhớ ra rồi, ngày ấy tiến vào cửa khác lúc Hoàng Tuyền Mã Ma xuất hiện cũng là lúc mây vàng giăng đầy!

Ánh mắt Dương Chí Cửu sáng lên.

- Còn một thời gian ngắn, chư vị kiên nhẫn chờ a!

Diêm Xuyên nói với mọi người. Sáu đó hắn quay đầu lại nhìn về Hoắc Quang nói:

- Hiện tại, toàn quân giết thỏ, lấy máu thỏ!

- Ách? Vâng!

Hoắc Quang tuy rằng không hiểu nhưng vẫn rất nhanh đi chấp hành.

Gần ba ngàn tên tướng sĩ lập tức lĩnh mệnh kéo cung tiễn mà bắt đầu săn giết đại lượng thỏ trắng ở bốn phía.

- Giết thỏ?

Đinh Ngũ Cốc lộ ra vẻ khinh thường cực điểm.

- Đi, chúng ta đi đến cây cốt kia nhìn một chút!

Dương Chí Cửu kêu lên.

- Ừ!

Đám người Mặc Vũ Hề nhao nhao gật đầu.

Trong nháy mắt đám người Mặc Vũ Hề, Văn Nhược tiên sinh đã ly khai Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên cũng không để ý mà vẫn chỉ huy chúng tướng sĩ giết thỏ, càng nhiều càng tốt.

"

Q.1 - Chương 17: Vào Trận - Chương #17


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 17/1444