Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252080) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Thương Trường Đại Chiến| ebook Thương Trường Đại Chiến | Đọc truyện offline Thương Trường Đại Chiến| doctruyenhay.info Thương Trường Đại Chiến 2: Chương 1: Năm 1985 . . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1182

2: Chương 1: Năm 1985 .


"
Tại một thôn trang nhỏ bên bờ duyên hải tỉnh Quảng Đông,Trung Quốc.

- Dậy đi Tiểu Hoa, hôm nay phải đến trường đấy.

Một gian phòng cũ nát do dấu vết tàn phá của thời gian để lại, đột nhiên cất lên một giọng ”Sư tử Hà Đông”.

- Tiếng ai sao nghe quen vậy nhỉ !

Lục Thiếu Hoa tự lẩm bẩm một mình, giọng còn đang ngái ngủ. Hắn mở to mắt nhìn, vách tường cũ nát, trên bàn đặt một chiếc tivi đen trắng 15 inch.

- Này này…

Trong đầu Lục Tiểu Hoa bỗng vang lên một tiếng gọi, hắn không kịp có phản ứng gì vì ngây người từ bao giờ. Bởi vì lúc này hắn đang nhìn vào chiếc tivi đen trắng, những ký ức của hắn về nó hãy còn mới mẻ. Chiếc ti vi này là sản phẩm của tập đoàn Khang Giai thương hiệu lừng danh của Trung Quốc , mặc dù bên trong lớp vỏ là một ít linh kiện lắp lung tung lộn xộn nhưng cũng đáng vài đồng bạc. Vả lại cái tivi này là hàng secondhand, cũng mấy trăm tệ lận. Dù sao ở năm 85 thì tivi cũng rất hiếm và lạ.

- A!

Lại một tiếng thét chói tai.

- Thằng quỷ, mới sáng sớm làm mẹ hết hồn.

Bên ngoài cửa là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, đó là mẹ của Lục Thiếu Hoa - Trần Lệ.

Lục Thiếu Hoa nhìn người phụ nữ, ký ức cũng thế, một cảnh tượng y hệt hiện ra rõ nét trong đầu hắn, vô tình nước mắt chậm rãi rơi trên khuôn mặt hắn. Đúng vậy, người này là mẹ của hắn, năm nay mới ba mươi mấy tuổi, nhưng nhìn những nếp nhăn trên mặt, làn da rám nắng do phải ở ngoài trời nhiều. Mới ba mươi mấy tuổi nhưng nhìn bà giống như thể người bốn mươi, năm mươi.

- Còn ngây người ra đấy làm gì, có nhanh nhanh lên không.

Trần Lệ thấy Lục Thiếu Hoa đang ngơ ngác nhìn mình, rất lấy làm lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Bị mẹ thúc giục, Lục Thiếu Hoa mới định thần lại, quay lại mới phát hiện ra một nơi, hóa ra là - Đả địa phố - hai tấm ván gỗ ghép lại thành chỗ ngủ.

- A

Lục Thiếu Hoa đã cảm thấy có điều gì kì lạ, chỉ có điều hắn không thể tin đây đều là sự thật. Lục Thiếu Hoa không để ý đến mẹ hắn, chạy đến xem quyển lịch trên tường. Trên lịch ghi rõ ràng hôm nay là ngày mùng 1 tháng 9 năm 1985. Có lẽ nào hắn đã xuyên qua thời gian, mà lại còn mang theo trí nhớ xuyên qua.

- Ha ha ha..

Lục Thiếu Hoa trong lòng vô cùng kích động, miệng khẽ lẩm bẩm:

- Mình thật sự đã xuyên thời gian, hơn nữa lại còn là lúc 7 tuổi, hahaha….Ừ bình tĩnh, bình tĩnh

Tuy lúc này trong lòng hắn rất kích động nhưng mang theo trí nhớ tái sinh của một người đã gần 30 tuổi đã từng trải qua nhiều sóng gió, hắn tự trấn tĩnh lại chính mình.

Sau khi định thần lại hắn cẩn thận quan sát lại căn nhà một lượt. Một căn nhà trệt rộng không đến 80 mét vuông, chỉ có một gian phòng khách. Từ phòng khách đi ra là hai cánh cổng. Phòng này đương nhiên là để cho bố mẹ hắn ngủ. Hắn và anh chị của hắn ở gian - Đả địa phố bởi vì căn nhà quá nhỏ, không còn chỗ để đặt giường.

Cha của Lục Thiếu Hoa là nông dân, ăn nói không văn vẻ nhưng đối nhân xử thế thì lại thật thà. Mẹ hắn cũng vậy, cũng thuộc dạng không có học thức, nhưng đối với mọi người cũng rất khiêm tốn. Hắn còn có một anh trai, một chị gái, anh trai hơn hắn 6 tuổi, còn chị gái hơn hắn 3 tuổi. Hắn là con út trong nhà nên được mọi người trong nhà cưng chiều. Mọi người trong nhà đều gọi hắn là - Lão Vĩ

- Ái chà, hôm nay con làm sao vậy, đứng ngây ngô cười, có phải là cao hứng muốn đọc sách không?

Trần Lệ không hề biết chuyện gì, chỉ thấy Lục Thiếu Hoa đứng bên cuốn lịch ngây ngô cười, cứ tưởng hắn cao hứng vì được đi học.

- Mẹ, vâng, vâng ạ.

Lục Thiếu Hoa bật cười ha hả, hắn cũng sẽ không nói với mẹ là hắn được tái sinh.

- Tốt lắm, nhanh chân chuẩn bị đi, ăn sáng xong còn phải đến trường đấy

Trần Lệ nét mặt hiền lành, đối với đứa con này cả nhà đều nuông chiều, trong thâm tâm bà cũng rất yêu quý hắn, tuy rằng bình thường nói chuyện với hắn đều là quát tháo, nhưng cuộc sống ở nông thôn là vậy, nói chuyện rất to.

- Vâng

Lục Thiều Hoa đáp lại, lên phòng thu dọn gối chăn, trong lòng lại nghĩ ”Nếu trở lại năm 1985 mình sẽ lớn lên như thế nào?” Kiếp trước làm nhân viên kỹ thuật, trong các tiểu thuyết tái sinh đã từng xem qua, nếu quay lại quá khứ, diễn viên chính không có khả năng đặc biệt thì cũng mang theo một vài thứ công nghệ cao trở về. Còn hắn thì chỉ mang theo trí nhớ của ba mươi năm trước thôi.

Lục Thiếu Hoa suy nghĩ một hồi, kiếp trước vì không có cái bằng tốt nghiệp khiến hắn ở Thâm Quyến gặp nhiều trắc trở, nhưng giờ lại được trở về thời điểm năm 1985, hắn nhất định phải dự kỳ thi để lấy được cái bằng cũng không phải để kiếm tiền mà vì đây là ước mong của hắn từ kiếp trước.

- Trời ơi

Lục Thiếu Hoa nhìn lại căn phòng, chỉ biết lúc này là năm 1985, nhà rất nghèo. Tuy nhiên phải nghĩ cách để làm giàu trước đã

Nhưng phải làm thế nào thì mới giàu có được? Cha mẹ hắn đều làm nông, làm giàu đâu có dễ.Trong đầu hắn không ngừng nghĩ cách làm giàu cho gia đình.

- Ah năm 85, năm 85 có thế mà mình quên mất

Rốt cục Thiếu Hoa cũng nghĩ ra cách để có thể làm gia đình khá lên. Cha hắn làm trồng trọt, đúng vậy, muốn vươn lên làm giàu chỉ bằng cách làm vườn, mà ở vùng duyên hải ven Quảng Đông này sản phẩm nhiều nhất là hoa quả, trong đó cây vải và cây long nhãn có thể coi là đáng giá nhất.

Theo trí nhớ của hắn, vải bán ít nhất cũng được 53 tệ một cân, đó là vào những năm 90, giờ là năm 85 chí ít cũng phải bốn năm tệ. Đúng vậy Lục Thiếu Hao nghĩ ra cách thoát khỏi tình cảnh nghèo khó chính là trồng cây vải. Nhà hắn có một vườn cam, có đến mấy chục cây cam.

Lục Thiếu Hoa nghĩ tới điều đó nhưng lại xuất hiện một vấn đề nan giải, đó là làm thế nào để thuyết phục cha hắn bỏ cam để trồng vải đây?

Hiện giờ hắn chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi, nói ra chắc chắn sẽ không có ai tin, chẳng lẽ phải nói thật là mình được tái sinh hay sao, như thế lại càng chẳng có ai tin, dù sao hắn cũng không muốn mang bí mật này nói ra.

- Ăn cơm nào Tiểu Hoa.

Đang suy nghĩ xem làm thế nào để thuyết phục cha hắn thì mẹ hắn gọi ra ăn sáng. Hắn bất đắc dĩ thở dài ”Thôi để từ từ rồi nghĩ vậy”.

Ngồi vào mâm cơm mới thấy có mỗi một người:

- Mẹ , anh và chị đâu ạ

- Con ăn trước đi, anh đi làm việc, còn chị ra bờ sông giặt quần áo rồi. Con ăn trước rồi đến trường đi

Trần Lệ vùa nói vừa đưa bát cơm cho hắn

- Ăn đi này

Lục Thiếu Hoa nhận bát cơm thì mới phát hiện ra bên trong có hai lòng đỏ trứng gà. Lúc này mới nhớ tới ở nông thôn, nếu một đứa nhỏ muốn đến trường nhất định phải ăn hai lòng đỏ trứng gà. Cái này cũng là một tập tục của địa phương.

"

Chương 1: Năm 1985 . - Chương #2


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 2/1182