Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252080) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Thương Trường Đại Chiến| ebook Thương Trường Đại Chiến | Đọc truyện offline Thương Trường Đại Chiến| doctruyenhay.info Thương Trường Đại Chiến 1: Chương 0 - Mở đầu . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1182

1: Chương 0 - Mở đầu


"
Ngày 31 tháng 12 năm 2010, tại Thâm Quyến - một vùng đặc khu kinh tế của Trung Quốc – thành phố nổi tiếng với những phong cảnh tuyệt đẹp. Quảng trường “Cửa sổ thế giới”, lúc này người qua lại rất đông đúc, không khác gì biển người. Tất cả đều đặc biệt quan tâm đến ngày hôm nay, bởi đây là ngày cuối cùng của năm 2010. Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là đã bước sang một năm mới – năm 2011.

Trên khắp con đường lớn bên ngoài quảng trường “Cửa sổ thế giới”, đâu đâu cũng thấy người, vây kín đến nổi “nước cũng không thể chảy qua”. Giao thông ùn tắc. Cục giao thông thành phố đã phải phái lực lượng cảnh sát đến đó để giải quyết, nhưng vô ích, chỉ có thể khiến cho đoàn xe xếp thành hàng dài dằng dặc đi lòng vòng.

Trên một chiếc xe buýt đỗ ở đầu đoạn đường, một người đàn ông ngồi bên cửa kính xe buýt nhìn ra đám đông bên ngoài, miệng không ngừng than vãn, nếu lại gần thì có thể nghe rõ lời hắn ta nói :

- Trời ơi, xe còn phải dừng đến khi nào nữa đây. Thật là bực mình quá.

Người đàn ông này là Lục Thiếu Hoa, là người từ quê ra thành phố làm thuê đã nhiều năm nay. Lục Thiếu Hoa chưa học xong trung học đã bỏ học, xa quê nghèo để đi làm thuê kiếm sống.

Thực ra, hồi đó không phải hắn ta học kém mà bởi vì nhà quá nghèo, bất đắc dĩ mới phải bỏ học. Khi mới bước chân đến Thâm Quyến, những tưởng sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, nào ngờ khi có được công việc đầu tiên hắn mới vỡ lẽ, hóa ra chỉ có đi học là sướng nhất, nhưng thời gian không thể trở lại được nữa, có hối hận cũng chẳng ích gì, đành cố gắng kiên trì. Nhưng có một điều chắc chắn là hắn không thể trở về quá khứ.

Sau mười mấy năm trời thì hôm nay, Lục Thiếu Hoa vẫn là Lục Thiếu Hoa, chỉ có điều là hắn lớn hơn trước mười tuổi thôi, tài khoản ngân hàng vẫn gửi có 5 tệ. 5 tệ này khi hắn mở tài khoản thì cô nhân viên ngân hàng yêu cầu là số dư tối thiểu hắn gửi, nếu không hắn đã không gửi.

Nhìn những tòa nhà chọc trời ở Thâm Quyến, hắn không khỏi cảm thán: “Tại sao người khác có một bộ não, mình cũng có một bộ não, nhưng người khác có thể xây được những tòa nhà chọc trời, còn mình chỉ có thể trơ mắt ra đứng nhìn? Có lẽ đây gọi là số mệnh”.

Lục Thiếu Hoa đang làm nhân viên kỹ thuật cho quán bar internet Nam Sơn. Nếu không uống rượu và hút thuốc thì mỗi tháng cũng chỉ được hơn một ngàn, chẳng nhiều nhặn gì. Bạn bè cùng làm việc thường trêu hắn là “Toàn thân đều là ‘Bố thanh’ ”. Ý muốn nói rằng túi tiền của hắn chỉ còn lại có vải, vải ma sát tạo thành âm thanh, một xu cũng không có. Có thể nói, hắn ta ở Thâm Quyến mười mấy năm xem như tay trắng.

Nhưng đôi khi Lục Thiếu Hoa vẫn âm thầm tự đắc: “Giờ cả ngày mình không làm gì, chỉ đọc tiểu thuyết và chơi điện tử, so với trước kia công việc bận rộn cả ngày thì chẳng phải vẫn tốt hơn sao”.

Đó có lẽ là tự bằng lòng với bản thân, cũng có thể nói là không có tham vọng. Tuy nhiên trải qua mười mấy năm lăn lộn khắp nơi đã xóa đi ước muốn tốt đẹp của hắn. Bởi vì chỉ cách đây khoảng vài năm, hắn vẫn còn say mê internet, bắt đầu tự học hỏi kinh nghiệm về máy tính, vì nghĩ rằng so với những người đang bận rộn vất vả ngoài công trường thì làm văn phòng sẽ tốt hơn nhiều.

- Này cô, đến bao giờ xe mới chạy đây, tôi còn có việc gấp ở cửa đông.

Lục Thiếu Hoa nhìn đám người đông đúc, rồi quay sang người bán vé xe buýt nói.

- Hứ! Mù hay sao mà không thấy mọi người đang đứng lại hả?

Người bán vé đang tán gẫu với lái xe liền quay sang quát Lục Thiếu Hoa, giọng cực kì ác liệt.

- Cái gì! Cô là cái thá gì hả

Bình thường Lục Thiếu Hoa vốn tốt tính, không mắng mỏ ai bao giờ. Nhưng đến mức phải nói như vậy thì cũng có thể tưởng tượng ra giọng điệu và sắc mặt của người bán vé cỡ nào mới làm người ta tức giận như vậy. ( Ghi chú: Thật ra ở Thâm Quyến phần lớn người bán vé xe buýt đều có thái độ không tốt, ai hay đi xe buýt thì cũng chẳng có gì là lạ ).

- Hừ! Thằng nhà quê! Không chờ được thì xuống xe đi. Nhưng xuống xe không được lấy lại tiền đâu, haha.

Người bán vé nhìn Lục Thiếu Hoa cười nhạo nói.

- Mẹ nó, mở cửa, xuống xe.

Lục Thiếu Hoa lờ đi đám đông ầm ĩ , hắn nghĩ không cần thiết phải làm ầm lên, vừa tốn lời, lại còn trở thành trò cười cho những người xung quanh…

Hắn bước xuống xe, hít một hơi dài, một cơn gió to thổi tới khiến những khó chịu trên xe khi nãy vơi đi hơn nửa. Lẽ ra tối nay hắn cũng không có việc gì phải đi cửa đông, chỉ là vài người bạn học cùng trung học rủ hắn đi chơi, nhưng thật sự hắn không muốn đi một chút nào. Những bạn học này đều ở Thâm Quyến làm ăn, nhưng còn hắn, chỉ là một kẻ khố rách áo ôm. Đến đó chỉ tổ để chúng bạn chê cười.

Nghĩ đến đây Lục Thiếu Hoa bèn kiếm cớ để không đi. Hắn cầm lấy cái di động - Nokia 8200 - đồ cổ không thể cổ hơn điện cho bạn học của hắn.

- Này! A Vĩ! Tao không đến được đâu. Quảng trường “Cửa sổ Thế giới” đang kẹt xe, có đi thì cũng không kịp, mày nói với bọn nó là tao không đến được nhé.

Người mà Lục Thiếu Hoa gọi là A Vĩ ấy thực ra hắn ta cũng không muốn tụ tập với hội này, chỉ có điều nghe Lục Thiếu Hoa muốn tới nên hắn mới miễn cưỡng tham gia, không ngờ rằng Lục Thiếu Hoa sẽ không đến, hắn cũng chỉ đáp :

- Được rồi, tao sẽ nói với bọn nó.

Gọi điện xong, Lục Thiếu Hoa thấy thoải mái cả người, trong lòng bỗng cao hứng. “ Không cần phải đối mặt với hạng người dối trá, haha”. Tuy nhiên trong lòng bỗng liên tưởng, có đôi chút chua chát “Vì sao người ta lăn lộn bên ngoài, người ra người, cẩu ra cẩu, tại sao mình lại không làm được.”

“Ah! Đấy đều là số mệnh!” Suy nghĩ một hồi Lục Thiếu Hoa lắc đầu ngao ngán. Lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh ban nãy, lúc này hắn mới chú ý đến xung quanh. Quảng trường “Cửa sổ Thế giới” không lớn cho lắm, thêm vào đó ở trung tâm lại còn đặt một đài cao, tầm hai mét, trên đài đặt một chiếc đồng hồ LCD lớn đang chạy không ngừng.

Tất cả mọi người ở quảng trường cùng hô to

60

59

Lúc bấy giờ, Lục Thiếu Hoa mới liếc nhìn vào màn hình, nó đang hiện “23:59:00”.

“Không thể nào, chẳng lẽ có ma, vừa rồi rõ ràng di động là 23:00, làm sao mà thời gian trôi nhanh thế được”. Lục Thiếu Hoa mở di động ra xem lại, thấy 23:00, rồi lại nhìn trên màn hình hiển thị “ Haha thì ra là di động chạy chậm mất một tiếng”

40

39

38

Hàng vạn người không ngừng hô to từng con số. Cảnh tượng đó thật sự rất hoành tráng

3

2

1

Chúc mứng năm mới

Tiếng chuông năm mới vang lên, mọi người chờ tiếng chuông dứt, tự động giải tán, không mất đến vài phút, giao thông cũng trở lại bình thường. Nhưng lúc này Lục Thiếu Hoa không hề để ý đến dòng người đang tản ra, hắn đứng ngơ ngác tại chỗ, trong đầu nghĩ không biết năm mới sẽ trôi qua như thế nào đây.

“Nếu thời gian quay trở lại mình nhất định sẽ cố gắng”. Nghĩ đến đây trong đầu hắn bỗng một giọng nói vang lên. “Hừ chấp nhận số phận đi, cho dù ngươi có cố gắng thế nào cũng thế thôi”

“Có lẽ thế, số mệnh, giá như số mệnh tốt đẹp có thể đến với ta một lần thì tốt biết bao”

Hệ ngân hà, chín hành tinh, sao thủy, sao kim, trái đất, sao thổ, sao thiên vương, sao diêm vương, đột nhiên hợp lại thành một hàng.

Nếu có nhà khoa học nào dùng kính viễn vọng xem “ Cửu tinh liên châu”, nhất định sẽ phải hết sức kinh ngạc. Đúng vậy, đúng là “ Cửu tinh liên châu”, chín hành tinh đang gắn với nhau thành một đường thẳng tắp. Trong khoảnh khắc đó, đột nhiên một vệt sáng chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất chỉ trong nháy mắt, giống như là sao băng vậy.

Sau khi ánh sao băng xuất hiện ở quảng trường “Cửa sổ Thế giới” thì không thấy bóng dáng Lục Thiếu Hoa đâu nữa.

"

Chương 0 - Mở đầu - Chương #1


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 1/1182