Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252545) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Sam Sam Đến Đây Ăn Nè!| ebook Sam Sam Đến Đây Ăn Nè! | Đọc truyện offline Sam Sam Đến Đây Ăn Nè!| doctruyenhay.info Sam Sam Đến Đây Ăn Nè! 33: Chương 21 . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /54

33: Chương 21


"
Sam Sam đến đây ăn nè! - Chương 21

Sam Sam bị bắt đến đồn cảnh sát, lúc sau cô mới biết thì ra cô bị bắt vì ba vé cô bán cho người đàn ông đó đều là giả. Cô thành thật khai báo, định lấy di đông gọi điện thoại cho cô bạn đồng nghiệp, nhưng mò mãi trong túi áo cũng không thấy di động đâu. Cô hoảng loạn tìm kiếm, nhưng chẳng thể nào tìm được, mà ngay cả ví tiền cũng không thấy đâu.

Cô nhớ rõ lúc ở siêu thị mua đồ cô còn cầm ví tiền, nhưng sao giờ chẳng thấy đâu ? Chẳng lẽ lúc nãy vội vội vàng vàng nên đã làm rớt? (OMG… A men)

Tiêu rồi! Toàn bộ tiền, vé xe, thẻ tin dụng đều nằm trong ví cả. Không có vé xe lửa thì không ai tin cô nói thật cả. Tuy rằng chứng minh thư để trong hành lý không bị trộm, nhưng nhìu nhất thì chỉ có thể chứng minh cô không phải dân nhập cư.

Sam sam hoảng hốt luôn mãi biện giải:“Tôi thật sự không biết đó là vé giả. Tôi chỉ trả vé giùm bạn đồng nghiệp. Cô ấy vốn định về nhà, nhưng cuối cùng lại quyết định đi Hải Nam đón năm mới nên nhờ tôi trả vé giùm”

“…… Tôi không cần biết cô làm sao có được vé này, hiện tại lại không có cách nào liên lạc với bạn cô, kể cả số di động của cô ấy cũng không nhớ”

“Tôi có công ăn việc làm đàng hoàng. Tôi đang là nhân viên của công ty Phong Đằng, cớ gì phải đi bán vé lậu chứ.” Sam Sam cuối cùng cũng tìm được một lý do biện hộ chính đáng.

Công ty Phong Đằng ở thành phố S này rất có danh tiếng, hai gã cảnh sát liếc mắt nhìn nhau và hỏi cô: “Có gì chứng minh là cô nói thật?”

PHONG ĐẰNG !

Cô lập tức nhớ tới Đại Boss, càng nhớ rất rõ số điện của anh ta, nhưng là… Nếu Đại Boss biết được chuyện này thì cô sẽ mất mặt lắm !

A a a a a a (_ ____” )

Đầu óc Sam Sam trở nên hỗn loạn, cô suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Tôi chợt nhớ ra số điện thoại của một đồng nghiệp khác.”

Thật may là số điện thoại của A May rất dễ nhớ. Sam Sam dùng điện thoại ở đồn cảnh sát để gọi cho A May.

“Alo”

“A May, mình là Sam Sam nè. Bạn bây giờ còn đang ở thành phố S không?”

“Sam Sam? Mình còn đang ở thành phố. Số điện thoại này ở đâu ra thế? Bạn đang trên đường về nhà hả?”

“Không, mình gặp chuyện rồi.”

Bên kia điện thoại phát ra vài âm thanh hỗn tạp, dường như là đang tiệc tùng gì đó. Sam Sam mặc kệ, cô vội đem mọi chuyện nói cho May nghe, rồi lại ngượng ngùng nói: “A May, hiện giờ bạn rảnh chứ? Bạn có thể giúp mình được không? Bạn đến đồn cảnh sát XXX được không?

“Bạn đợi chút.” A May hình như thương lượng với ai đó, rất nhanh quay lại nói: “Sam Sam, bạn đừng lo lắng, chuyện nhỏ thôi mà, mình lập tức tới ngay.”

Cảnh sát thấy cô đã liên lạc được với bạn đồng nghiệp, nên cũng để cô ngồi đó mà đi xử lý việc khác. Sam Sam cuối cùng cũng an tâm, buông lỏng người liền cảm thấy vừa đói vừa mệt, vốn là phấn khởi trở về nhà nhưng rốt cuộc lại ở đồn cảnh sát. May mắn có một nữ cảnh sát có lòng tốt đem cho cô nước và đồ ăn, làm cô cảm thấy thoải mái hơn.

Cô ăn xong xuôi thì chợt nhớ tới cái gì đó liền mượn điện thoại của cảnh sát gọi vào di động mình. Quả nhiên là tắt máy ! Sam Sam biết chắc sẽ không tìm lại được điện thoại nên cô càng thêm buồn bực.

Ngồi đợi suốt một tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng có người đến, nhưng là không phải May, mà là trợ lý Phương.

Trợ lý Phương mỉm cười giải thích: “ Lúc cô gọi điện thoại cho May, chúng tôi đều đang dự tiệc. May tối nay uống hơi nhiều nên không đến đây được.”

“Àh, thật ngại, làm phiền hai người quá.” Sam Sam xấu hổ nói.

Trợ lý Phương trấn án cô: “Không sao cả, cô yên tâm đi.”

Sam Sam gật đầu.

Không biết trợ lý Phương nói gì với người đàn ông đó mà ông ta không truy cứu nữa và đồng ý nhận tiền bồi thường. Cảnh sát thấy Sam Sam vô tội nên cũng cho cô về.

Sam Sam do dự nói: “Tôi có thể đi rồi?”

Trợ lý Phương mỉm cười nói: “Đúng vậy,

Sam sam do dự nói:“Tôi có thể đi rồi?”

Trợ lý Phương mỉm cười gật đầu.

Sam sam theo trợ lý Phương đi ra ngoài, cảm động đến rơi nước mắt và nói: “Cám ơn anh, tôi nhất định sẽ mời anh dùng cơm.”

Trợ lý Phương cười tủm tỉm nhưng sau đó lại nói một câu làm Sam Sam điêu đứng : “Tiết tiểu thư không cần cảm ơn tôi, Phong Tổng đang ở trên xe.”

Sam Sam cảm thấy chân mình mềm nhũn, đứng bất động: “Đại, Đại, Đại Boss?”

Xong đời >, Trợ lý Phương dường như hiểu được suy nghĩ của Sam Sam liền giải thích: “Hôm nay chúng tôi cùng Phong Tổng tham gia tiệc rượu ở lãnh sự quán. Tiết tiểu thư không biết sao?”

Trợ lý Phương vừa nói vừa đẩy cửa ra ngoài, Sam Sam theo quán tính cũng theo ra ngoài. Dưới ánh đèn đường loe lóe, tuyết rơi lả tả, thân ảnh Phong Đằng cao ráo thong dong đứng dựa vào xe.

Sam Sam trong nháy mắt cảm thấy Đại Boss còn đáng sợ hơn mấy gã cảnh sát hồi nãy.

Cô từng bước đi đến bên Phong Đằng, theo bản năng liền cúi đầu, tỏ vẻ cực kỳ sám hối.

Tầm mắt vừa vặn nhìn những những bông tuyết rơi trên áo khoác đen của Đai Boss, Sam Sam không biết tại sao trong lòng lại rối loạn, rõ ràng một giây trước đây còn lo sợ, nhưng hiện tại lại nóng lòng chờ mong.

Nhưng Phong Đằng một chữ cũng không nói, chỉ nhìn cô một lúc, sau đó tao nhã phủi đi lớp bông tuyết trên người và quay đầu lên xe.

Trợ lý Phương đem hành lý của Sam Sam bỏ vào cốp xe, thấy cô còn đứng tần ngần trước xe, anh ho “khụ” một tiếng và nói: “Tiết tiểu thư, mời lên xe.”

“Vâng.” Sam sam đứng ngoài xe do dự vài giây.

Trợ lý Phương lại ho “khụ khụ” vài tiếng nữa, “Tiết tiểu thư?”

Sam Sam nhìn trợ lý Phương khẩn cầu – cùng là nhân viên, trợ lý Phương, chắc anh hiểu được ! Có nhân viên nào mới bị bắt về đồn cảnh sát mà còn dám đi chung xe với ông chủ mình chứ.

Trong xe trở nên rất im ắng, cuối cùng Phong Đằng ngắn gọn lên tiếng: “Lái xe.”

Trợ lý Phương hiểu ý trầm mặc nói: “Phong tổng, Tiết tiểu thư không đón được xe lửa, chúng ta có phải hay không trực tiếp đưa Tiết tiểu thư về nhà?”

Sam Sam miễn cưỡng trả lời: “Có thể đưa tôi đến khách sạn gần đây không?”

Cô vội vàng đem sự tình từ đầu đến cuối giải thích cho hai người nghe, chủ thuê đã lấy lại nhà, bạn thời đại học thì cũng rời khỏi thành phố S về nhà rồi. Rồi lại nhớ tới ví tiền của mình bị trộm.

A ! Làm sao cô có thể quên việc này chứ?

Điều quan trọng trước mắt chính là – vay tiền ! Còn chuyện với Đại Boss thì khoan hẵng tính, vay tiền quan trọng hơn !

Mượn tiền của Đại Boss?…. Hay là thôi đi…. Nhà tư bản như Đại Boss thì thiếu gì tiền, mượn một chút cũng không sao. Sam Sam sau một hồi đắn đo định mở miệng hỏi thì chợt nghe Phong Đằng nói với trợ lý Phương: “Anh xuống xe về nhà đi. Tôi sẽ tự lái.”

“Được”

Cái gì? Trợ lý Phương phải đi? Sam Sam còn chưa kịp suy nghĩ ra cách ứng phó thì trợ lý Phương đã xuống xe, nho nhã lễ độ chào tạm biệt Phong Đằng và Sam Sam. Chỉ còn mình Sam Sam với Đại Boss ngồi trong xe.

Sam Sam trơ mắt nhìn trợ lý Phương rời khỏi, trong lòng càng thêm tuyệt vọng, chẳng lẽ ông trời thật sự muốn cô mượn tiền Đại Boss?

Cửa xe mở ra, một thân hình nam tính cao lớn lẳng lặng ngồi bên cạnh cô. Hơi thở nam tính vây quanh người cô làm tim cô bất chợt đập liên hồi. Đầu óc  Sam Sam rối tung rối mù, cô mở cửa xe để gió lạnh lùa vào xe.

Phong Đằng cũng không lập tức lái xe, tay anh để trên tay lái, ánh mắt dừng lại ở một điểm hư vô: “Tiết Sam Sam, em không có gì nói với tôi sao?”

Đương nhiên là có, chính là mượn anh một ngàn đồng ! Không, một ngàn rưỡi mới đúng ! Nhưng vay tiền thì cũng tùy trường hợp mà mượn, Sam Sam ngượng ngùng nói: “Đại Boss, anh thật sự có thể lái xe sao? Anh mới tham gia tiệc rượu mà ! Uống rượu thì làm sao lái xe được chứ”

Phong Đằng nhìn về phía cô, khóe miệng nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười): “Em yên tâm, lúc nãy tôi không có uống rượu.”

“…… Ơ……”

Sam Sam cứ nghĩ mãi số tiền một ngàn rưỡi trong đầu.

“Lúc nãy em nói với cảnh sát em là nhân viên của Phong Đằng?”

Xong rồi xong rồi, cuối cùng cũng truy tới rồi _ __!

“Vâng, đúng vậy.”

Phong Đằng hừ lạnh một tiếng: “Thì ra lúc đó em cũng còn nhớ mình là nhân viên của Phong Đằng”

Sam Sam nắm bắt cơ hội biểu lộ: “Tôi, tôi vẫn nhớ rõ mình là nhân viên của công ty….”

“Thế à? Vậy sao mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng em đâu?”

Đại Boss, cái này gọi là vừa ăn cướp vừa la làng, mấy hôm nay rõ ràng là chính anh tự biến mất không phải sao? Tôi không có liên quan gì nha!

“Mấy ngày nay tôi vẫn làm việc rất chăm chỉ, khụ, cho nên, anh có thể vì tôi cật lực làm việc mà cho tôi ứng trước tiền tăng ca = =, qua năm tôi sẽ trả lại anh.”

Rốt cuộc cũng nói ra rồi ! Sam Sam cảm thấy nhẹ cả lòng.

Phong Đằng liếc mắt nhìn cô một cái: “Ví tiền và di động đều rớt?”

Sam sam vội vàng gật gật đầu.

“Muốn vay tiền? Tiết Sam Sam, tiền của tôi không dễ dàng ượn được.” thanh âm đột nhiên trở nên nguy hiểm, “Em cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc em có gì muốn nói với tôi không?

Sam Sam cảm thấy lời nói của Đại Boss có vẻ mơ hồ, câu “Cẩn thận suy nghĩ” làm Sam Sam nhớ tới một việc trước kia. Lời nói của Đại Boss lúc đó cũng làm nàng suy nghĩ một chút.

== “Vì sao em mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu em? Vì sao em cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép em? Suy nghĩ cho kỹ đi Sam Sam” ==

(èo… lúc Đại Boss tỏ tình với Sam Sam, mà Sam Sam cự tuyệt, rồi Đại Boss mới hỏi Sam Sam hai câu này, mún cô trả lời rằng có thích anh hay không… ghi ọi người dễ hiểu vì sao có hai câu này… cái Sam Sam cần nói với Boss chính là cái này)

Có phải Đại Boss ám chỉ cái này không?

Mấy câu nói đó đương nhiên cô có suy nghĩ tới, nhưng thực sự cô cảm thấy chính bởi vì anh ta ra lệnh cho cô…. Cô sao lại ngốc như vậy, trước hết phải kiếm một đáp án ứng phó với Đại Boss, nếu không thì sẽ không mượn được tiền… Sao mượn tiền mà lại khó khăn vậy chứ?

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

“Cái kia, tôi nghĩ…”

“Vì sao tôi mỗi ngày đều lên văn phòng anh, vì sao mỗi ngày đều cùng anh ăn cơm, không phải bởi vì anh ra lệnh cho tôi. Mà bởi vì….bởi vì….”

Sam Sam một bên kéo dài thời gian, một bên vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cái khó cũng ló cái khôn. Cô mạnh dạn trả lời:

“Tại vì anh quá đẹp trai ”

Lời vừa ra khỏi miệng, không khí trong xe càng trở nên căng thẳng. Cô không dám nhìn thẳng Đại Boss, trong nháy mắt cô cảm thấy mình có tí rung động.

Vì tôi thích vẻ đẹp trai của anh? Có lẽ đây mới là sự thật ?

Phong Đằng nhất thời không nói được gì, cả nửa ngày anh mới lên tiếng, giọng nói âm trầm khó lường: “Sao? Tốt lắm, nếu vì tôi đẹp trai, thế thì em sao lại như thế?”

Sam Sam tự hỏi bản thân một chút mới lý giải được câu anh nói “Thế thì em sao lại như thế” là chỉ chuyện nàng cự tuyệt lời tỏ tình của anh. Đại Boss nói chuyện không thể trực tiếp một chút sao :”Quả nhiên nói dối cũng là một nghệ thuật !

(mí bạn đọc cái này thì sẽ hiểu đoạn sau chị Mạn nói vụ uống say là gì

Á…..Tuy rằng lời nói của ngài chủ tịch có hơi ngoắt ngoéo, nhưng ý của anh ta là …….Anh thật sự thích cô?

A a a!!!!!!!

Đột nhiên Sam Sam cảm thấy vô cùng lóng ngóng, dường như không biết phải để chân tay vào chỗ nào, không gian trong xe bỗng trở nên quá nhỏ, tiếng tim đập to đến nỗi mình cũng nghe thấy, mặt nóng rần lên, trong ngực tựa như có cả một đàn chim đang hót…..

Sam Sam ……..Xấu hổ rồi!

Yên lặng một chút, Sam Sam nói: ” Chủ tịch, anh lái chậm một chút được không?”

” Say xe à?”

” Không >_Tim đập nhanh quá

Thế nên, chiếc xe đua có vận tốc tối đa là 400km/h đưa Sam Sam về đến khu nhà thuê với tốc độ chậm như rùa.)

Chẳng lẽ cô nói lúc đó là do mình uống say hay sao = = nếu nói ra thì Đại Boss cũg sẽ không tin #__# Sam Sam đều muốn khóc.

Mượn tiền mà khó tới vậy sao? Chỉ có một ngàn rưỡi thôi mà.

 Có ai nói cho cô biết đáp án nào vừa hợp lý vừa làm Đại boss vui lòng không?  Sam Sam ra sức suy nghĩ, rốt cuộc linh quang chợt lóe, mếu máo như khóc mà nói: “ Thật ra, Đại Boss, tôi lạt mềm buộc chặt”
"

Chương 21 - Chương #33


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 33/54