Đọc Truyện Online Hoàng Tử Cát Tường| ebook Hoàng Tử Cát Tường | Đọc truyện offline Hoàng Tử Cát Tường| doctruyenhay.info Hoàng Tử Cát Tường 2: Tiết tử . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /18

2: Tiết tử


"
Không nên tin tưởng bất kì kẻ nào, bởi vì không có ai đáng tin tưởng.

Nữ nhân cầm khăn gấm trong tay, nhìn những bông hoa màu hồng ngoài cửa sổ. Cảnh đẹp như vậy, giàu sang như vậy, nhưng nụ cười của nàng càng ngày càng ít. Ban đầu, nàng cũng đã từng là một thiếu nữ ngây thơ, ngây thơ đến mức không biết cái gì gọi là tranh đấu với nhau, không biết cái gì gọi là lòng người không thể dò. Dung mạo tuyệt thế, nhưng bất quá lúc này cũng dần dần mất đi. Sự cưng chiều của nam nhân của nàng, trong mắt hắn, những thứ quyến luyến kia đã càng ngày càng ít, ít đến mức làm cho nàng cảm thấy khẩn cầu tình yêu của hắn thật là một việc hèn mọn.

\"Mẫu phi!\" Thân ảnh nho nhỏ nhảy đến trước mặt nữ nhân, khiến cho gương mặt sầu bi của nàng giương lên chút ít ý cười.

\"Vụ nhi.\" Nữ nhân kéo tay tiểu nam hài lên, ôm hắn ngồi một bên trên giường, \"Buổi sáng có đi thỉnh an phụ hoàng ngươi không?\" Nữ nhân hỏi.

\"Đã thỉnh qua.\" Tiểu nam hài gật đầu.

\"Vâyh phụ hoàng ngươi có nói gì không?\"

\"Không có.\" Đầu nhỏ suy nghĩ một chút đáp, \"Phụ hoàng đang xem tấu chương, cho nên liền kêu ta lui.\"

Sắc mặt kiều mỵ ảm đạm, móng tay bén nhọn của nữ nhân đau nhói đâm vào lòng bàn tay của mình. Đúng vậy a, ở trong hậu cung, nàng chỉ là một nữ nhân bình thường thôi, không có gia thế hùng hậu, cũng không xinh đẹp đến mức làm người ta say đắm. Nam nhân của nàng tâm tư quá lớn, lớn đến chứa nổi toàn bộ thiên hạ, mà tâm tư của nàng thì quá nhỏ, nhỏ đến mức chỉ muốn bảo vệ một ít hạnh phúc. Được sắc phong là phi, đơn giản bởi vì vận khí của nàng tốt, mang long chủng, mẫu bằng tử quý (mẹ vinh nhờ con) mà thôi. Nàng không phải hoàng hậu, cũng không phải quý phi người thân thế lực khổng lồ, cho nên Vụ nhi chưa bao giờ nhận được sự coi trọng của Hoàng Thượng.

\"Mẫu phi, người làm sao vậy?\" Tiểu nam hài chú ý tới sắc mặt ảm đạm của nữ nhân, kỳ quái hỏi.

\"Không có gì.\" Nàng miễn cưỡng cười một tiếng, lấy khăn gấm trong tay lau mồ hôi trên đầu thằng bé, \"Làm sao đầu đầy mồ hôi, lại đi chơi đùa rồi?\"

\"Ân.\" Khuôn mặt tiểu nam hài tươi cười, \"Ta thỉnh an Phụ hoàng xong, ở ngự hoa viên gặp Nhị ca, Thất ca nên cùng bọn họ chơi đùa. Bọn họ nói cả ngày chỉ ở trong thư phòng nghe phu tử giảng bài, nghe đã lâu, đầu như rỉ sắt rồi.\"

Nữ nhân thu tay lại, trầm mặc một lát, \"Vậy ngươi thích những huynh đệ này không?\" Nàng nhìn con chằm chằm hỏi.

\"Thích!\" Đầu tiểu nam hài nặng nề điểm một cái.

\"Nhưng ngươi lại không thể thích.\"

\"Tại sao? Mẫu phi, ngươi nói thật kỳ quái.\" Trong ánh mắt ngây thơ thoáng nghi ngờ, hắn khó hiểu.

\"Bởi vì ngươi không có tư cách thích.\" Nàng vỗ vỗ đầu của hắn, nhẹ vuốt vuốt tóc hắn, \"Cá tính của ngươi vốn không thích hợp tranh đoạt, sinh nhầm vào nhà đế vương. Huynh đệ ngươi yêu thích, là người tương lai có thể lên làm hoàng đế, cho nên, ngươi không thể thích bọn họ, bởi vì ai cũng có thể ở sau lưng đâm ngươi một đao.\"

\"Ta... Ta không hiểu.\" Ánh mắt nặng nề của nữ nhân khiến cho tiểu nam hài không khỏi run rẩy, \"Tại sao mẫu phi luôn nói với ta những lời kỳ quái này?\"

\"Chỉ có như vậy, ngươi mới có thể giữ được tính mạng ở nơi hoàng cung này, hiểu chưa?\" Nữ nhân nghiêm túc nói, \"Vụ nhi, không nên dễ dàng tin tưởng bất kì kẻ nào, ở nơi hoàng cung này, người ngươi có thể tin tưởng, người ngươi có thể dựa vào, chỉ có một mình ngươi.\" Ngây thơ không thích hợp ở trong hoàng cung này, những năm ở trong cung, đối với đạo lý này, nàng đã hiểu được rất nhiều.

\"Nhưng...\" Tiểu năm hài há miệng. Muốn hiểu ý tứ của những lời này, đối với tuổi của hắn mà nói, còn quá sớm.

\"Cho nên Vụ nhi, mau mau lớn lên đi, chỉ có trưởng thành, ngươi mới có đầy đủ năng lực bảo vệ mình.

\"Vậy chẳng lẽ mẫu phi cũng không tin bất kì ai sao?\"

\"Đúng vậy a, mẫu phi không tin.\" Nữ nhân chua xót cười một tiếng. Ở trong mắt phụ huynh, nàng là một con cờ có thể lợi dụng, ở trong mắt phu quân, nàng chỉ là một trong số vô vàn giai nhân trong hậu cung của hắn, một trong những người mẹ của rất đông những hoàng tử của hắn.

\"Mẫu phi cũng không tin phụ hoàng sao?\"

\"Ta...\" Môi đỏ mọng khẽ mở, lại nghe được thanh âm từ ngoài cửa sổ truyền tới: \"Có thích khách!\" Thanh âm kia, là từ trước Thừa điện truyền đến! Không tin... hai chữ trong miệng nữ nhân hóa thành tiếng gió, không thể nghe được, nhưng vẫn truyền vào trong tai tiểu nam hài, sau đó hắn thấy mẫu phi của hắn, như một đoàn liệt hỏa chạy ra khỏi tẩm điện, hướng ngoài phòng chạy đi. Mẫu phi... Nàng không tin phụ hoàng sao? Nam hài tâm tình rung động, không cách nào thừa nhận sự thật này. Nhưng hắn không biết, đây là lần nói chuyện cuối cùng của mẫu phi với hắn. Sau đó, sau một lúc lâu, hắn thấy mẫu phi nằm trong vũng máu, khuôn mặt tuyệt mỹ không có chút huyết sắc, tái nhợt như một tờ giấy trắng. Mà phụ hoàng kia trên người là xiêm y vàng tươi thì dính đầy máu đỏ, đỏ cùng vàng hòa lẫn vào nhau làm mắt hắn đau nhói. Sau đó, hắn đã biết mẫu phi vì cứu phụ hoàng mà phi thân tới đỡ một kiếm của thích khách. Tất cả mọi người khen ngợi mẫu phi của hắn, chẳng qua là trong những người này, có bao nhiêu là thật tâm thành ý, lại có bao nhiêu âm thầm đắc ý đây, hoặc là có chút hả hê? Sau đó, hắn còn chứng kiến phụ hoàng ở trước linh đường của mẫu phi, nhìn chăm chú vào mặt mẫu phi rất lâu, giống như là lần đầu tiên chân chính nhìn thấy rõ mẫu phi, tầm mắt kia, cơ hồ muốn xuyên thấu quan tài. Mẫu phi được truy phong là quý phi, mà hắn, cũng nhận được sự sủng ái chưa bao giờ nhận được của Phụ hoàng. Nhưng mẫu phi... người không phải đã nói người không tin phụ hoàng sao? Vậy tại sao còn muốn thay phụ hoàng chặn một kiếm kia đâu? Chẳng lẽ tính mạng của phụ hoàng trong lòng người, còn quan trọng hơn tính mạng của chính mình sao?

Nếu vậy, vậy kia là cái gì đâu? Ngây thơ, thật sự ngây thơ là ai đâu? Mẫu phi, cứu phụ hoàng là ngươi một lần dùng hết ngây thơ cuối cùng của cả đời người sao! Một lần cuối cùng... Ngây thơ...

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ta gặp ngươi, không biết là bất hạnh của ngươi hay bất hạnh của ta, có lẽ trong thăm thẳm tối tăm, ta cả được là cái gánh nặng xui xẻo trên lưng ngươi.

Cho nên ta rất trịnh trọng cảnh cáo ngươi, thật sự nga!

Không cho phép ngươi cho ta phiền toái, tiểu quỷ!

Ta —— Hách Thiên Hương, sinh không gặp thời.

Nếu là sinh ở thời loạn, có lẽ sẽ không có nhiều người trông coi ta như vậy. Dù sao thời loạn nha, người người đều tự bảo vệ, phải tránh họa, làm gì có nhiều người để ý như vậy a.

Nhưng tiếc nuối là, ta mạn phép sinh ra ở thời buổi thái bình.

Trước khi ta ra đời một trăm năm, gia tộc Thiệu thị bình thiên hạ. Bình nội loạn, an bên giới, chiến tích rõ ràng, thành lập Thiệu thị vương triều xưa nay chưa có.

Mà ta, thật bất hạnh sinh ra tại Hách gia, ngoài mặt là thương gia bình thường, trên thực tế là thần thâu thế gia trong gia tộc. (thâu = trộm. Thần thâu là thần trộm ý)

Ta là ta phản đối cái việc trộm đồ này.

Cũng không phải là không có bạc mua, làm sao nhất định phải trộm đâu? Mất mặt chưa nói đến, phải là không cẩn thận bị bắt được, không chừng còn phải đi ăn cơm đại lao. Huống chi hiện tại thiên hạ Thái Bình, muốn cướp của người giàu chia cho người nghèo, cũng khó tìm đối tượng.

Cho nên, ta trước nay chủ trương một lỹ luận vĩ đại \"Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo\" (người quân tử thích tiền tài, nhưng trước hết phải có đạo lý), chỉ tiếc toàn bộ gia tộc không ai chịu nghe ta.

Gia gia nói ta là kỳ tài luyện võ.

Phụ thân nói ta tuy thân là nữ nhi, nhưng lại không kém nam nhi chút nào.

Ta biết, đó là bọn họ Vương bà bán dưa (tự bán tự khen), mèo khen mèo dài đuôi đâu. Không phải ta nói, Hách gia trong thành Tô Châu coi như là đại gia tộc, khai chi tán diệp (con đàn cháu đống), công việc Hách gia từ trước đến nay làm rất khá. Sinh ra con nít, mười trong đó có chín nam hài. Mà còn dư lại một cái nữ hài kia. Đương đương đương! Cũng chính là ta.

Vật hiếm là vật quý. Những lời này ta là tin tưởng. Ít nhất ta đây mười mấy năm qua đã nhận thức được rất rõ ràng. Người của cả một đại gia tộc, bước đi sợ ta té, uống nước sợ ta sặc, ăn cái gì cũng sợ ta nghẹn. Ai, bọn họ lúc nào mới có thể hiểu, ta thật ra không hy vọng mọi người \"bảo vệ\" ta như vậy?

Bất quá, căn cứ vào tín điều “người không phạm ta, ta không phạm người”, chỉ cần người trong nhà không phải quá trông coi ta, ta cũng an phận sống là được. Nhưng cuộc sống trôi qua quá an nhàn, lão thiên gia cũng không có gì để xem.

Năm mười sáu tuổi ấy, ta trong một lần vô ý nghe được gia gia tính toán để cho ta thừa kế cả Hách gia.

Trời ạ! Còn cái này!

Ta bị dọa cho sợ đến thiếu chút nữa u mê. Ngày đó, ban đêm liền lăn một vòng thu thập xong bao quần áo, thuận tiện mang theo ít bạc, vỗ vỗ cái mông, rời Hách gia. Rời Hách gia, đối với ta mà nói là chuyện tốt, ít nhất sẽ không có nhiều người trông coi ta như vậy.

Bất quá —— ta sau này nên như thế nào sống được đây? Thân thể của ta không nhất nghệ tinh (không nghề nghiệp), chữ nghĩa nhận biết một chút, bất quá chữ viết ra, đủ để sư phó dạy ta luyện chữ phải bi phẫn; cầm kỳ thư họa nha, ta là có học lướt qua, nhưng mọi thứ không tinh; về phần võ công, biết cũng chỉ công phu mèo cào ba chân chạy trối chết.

Bất quá bất kể cuộc sống tương lai như thế nào, lòng ta đã quyết định, đó chính là —— tuyệt đối không làm tiểu thâu! (tiểu trộm)

Bởi vì nghề nghiệp đó thật sự là không có tiền đồ a!

"

Tiết tử - Chương #2


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 2/18