Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252508) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Hoàng Tử Cát Tường| ebook Hoàng Tử Cát Tường | Đọc truyện offline Hoàng Tử Cát Tường| doctruyenhay.info Hoàng Tử Cát Tường 3: Phần 1 . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /18

3: Phần 1


"
Vương triều Thiệu Thị truyền tới hoàng đế Thiệu Trùng Văn lúc này đã là đời thứ tư, xưng là Nguyên đế. Nguyên đế nhiều con, hậu cung ba nghìn mỹ nhân, sinh đến mười lăm hoàng tử cùng mười bảy công chúa. Đột nhiên trong đó lộn xộn, dân chúng thiên hạ cũng có thể hiểu được. Nhiều con, cũng đại biểu tranh đoạt ngôi vị hoàng đế kịch liệt, nhất là Nguyên đế tuổi tác đã cao, nhưng chậm chạp không lập Thái tử, làm cho trong triều suy đoán rối rít, trong lúc đó các hoàng tử lại tranh đấu gay gắt.

Phòng khách rộng rãi, gia cụ làm từ gỗ tử đàn, nhìn qua quý khí mà nhã trí (lịch sự tao nhã). Hai người, một ngồi, một thì chắp tay đứng, quan sát tranh chữ treo trên tường.

“Thập tam đệ, nghe nói ngươi muốn đi Lạc Dương xem dân tình?” Một lúc lâu, nam tử ngồi trên ghế rốt cục mở miệng hỏi. Âm lượng không lớn, nhưng đủ để cho đối phương nghe rõ.

“Chưa nói tới thị sát dân tình, chẳng qua là nghe nói Lạc Dương sắp cử hành đại hội võ lâm, cho nên tính tham gia náo nhiệt thôi.” Thiếu niên xoay người lại, khẽ mỉm cười hồi đáp, chính là trong đôi mắt lại hiện lên một tia lành lạnh.

“Là sao?” Nam tử cầm lên một viên Dạ minh châu hiếm thấy trên bàn, để trong lòng bàn tay thưởng thức, “Ta vẫn cho là thập tam đệ thích thanh tĩnh, không nghĩ tới thập tam đệ thì ra cũng là người thích tham gia náo nhiệt.”

“Trong cung nhàm chán, cho nên mới tính đi chung quanh một chút, học hỏi chút kiến thức.”

“Như vậy ——” tiếng nói ngừng lại, nam tử mở lòng bàn tay ra, để cho Dạ minh châu đầy đủ hiện ra trước mặt thiếu niên, “Thập tam đệ cảm thấy viên Dạ Minh Châu này thế nào?”

“Rất đẹp.”

Nam tử gật đầu, “Đồ vật đẹp, cũng luôn là vật khó làm.” Nhưng ngay sau đó lại nói, “Thập tam đệ lại cảm thấy ngôi vị Thái tử thế nào?” Giọng nói thoải mái, giống như chẳng qua đang nói một chuyện cực kỳ bình thường.

Một câu gửi ra, nhất thời trên đại đường lại là một mảnh trầm mặc.

Hai người, đều nhìn kỹ đối phương, giống như là muốn nhìn rõ ý đồ trong mắt đối phương.

Ở trong vương thất, huynh đệ là huynh đệ thế nào, hơn nữa lại tranh đoạt, thắng làm vua thua làm giặc.

“Thập tam đệ, câu trả lời của ngươi?” Nam tử thu hồi Dạ Minh Châu, nhàn nhạt hỏi.”Nhị ca, sắc trời không còn sớm, ta nên trở về phủ.” Thiếu niên hiển nhiên không có ý định trả lời, tùy tiện chuyển đề tài.

“Đúng vậy a, sắc trời đích thực là không còn sớm.” Nam tử chậm rãi gật gật đầu, liếc sắc trời ngoài cửa sổ một cái nói, “Ngươi đã phải về phủ, ta đây cũng không giữ ngươi.”

Ngôi vị vương giả, đến tột cùng là ai có thể đi lên đây? Mà ngoài cửa sổ, chính là mặt trời chói chang nhô lên cao. (Hơ hơ, đây chính là cái gọi là “sắc trời không còn sớm” a)

———————–o———————–

“Tiểu… Tiểu thư bỏ nhà đi!” Tiếng kêu thê lương vang dội trong đại viện Hách gia, một bà vú tuổi chừng bốn mươi lảo đảo xông vào đại đường Hách gia.

Phốc! Trà xanh trong miệng toàn bộ phun ra, đại gia trưởng Hách gia, Hách lão gia tử, không kịp lau nước trà trên mặt, chỉ cật lực nhìm chằm chằm bà vú đã bổ nhào té trên mặt đất, khóc ầm ầm, “Ngươi nói gì? Vú Trương!” Hắn hoài nghi mình vừa rồi nghe lầm.

“Tiểu thư để thư lại bỏ nhà đi!” Vú Trương nước mắt nước mũi hỗn độn, không quên đấm đấm ngực, biểu hiện mình là cỡ nào… Ách, thương tâm.

“Đi? Nàng đi như thế nào! Không phải là mỗi ngày có nha hoàn ở ngoài gác đêm sao?” Một bên Hách Xa chen lời nói. Hách Xa, con lớn nhất của Hách lão gia tử, cũng là phụ thân của Hách Thiên Hương.

“Bẩm Đại lão gia, là có nha hoàn, bất quá đêm hôm qua, tiểu thư kêu đói bụng, đuổi nha hoàn xuống phòng bếp. Sau khi nha hoàn từ phòng bếp trở về, gõ cửa không thấy tiểu thư trả lời, còn tưởng tiểu thư ngủ, không phát hiện ra.” Vú Trương lau nước mắt một cái nói. Tiểu thư a, làm sao ngươi có thể quyết bỏ lại vú nuôi ngươi như thế đâu? Muốn đi, ít nhất cũng phải màng vú Trương đi cùng a.

“Thủ vệ gác cửa đâu, làm sao không có phát giác?” Đại lão gia hỏi xong, đổi thành Nhị lão gia.

“Này…” Vú Trương muốn nói lại thôi.

Ở Hách gia, võ công tiểu thư duy nhất có thể ra tay cũng chỉ có khinh công. Nếu thật sự có ý muốn chạy trốn, như thế nào lại bị những thủ vệ gác cửa như thế kia bắt được?

“Thư nàng để lại kia nói cái gì?” Ngồi trên ghế Tam lão gia kềm nén không được, đứng lên, tiến tới một bước hỏi.

“Nga, ở chỗ này!” Vú Trương vội vàng đem một tờ giấy nhăn không nhìn được hình thức từ trong lòng đưa ra. Lá thư để lại này, vẫn là nàng thật vất vả từ trong góc tìm được, hiển nhiên tiểu thư sau khi viết xong, vo thàng một cục ném sang một bên.

Tam lão gia nhận lấy cục giấy mở ra, mấy lời ít ỏi, cho thấy tâm ý kiên quyết của người trốn đi ——

“Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo” (người quân tử thích tiền tài, nhưng trước hết phải có đạo lý)

Thề không làm tặc!

Thiên Hương

Mấy chữ cong vẹo, nói có bao nhiêu khó coi thì bấy nhiêu khó coi, giống như không thể xuất phát từ tay của đại gia khuê tú. Tam lão gia lắc đầu thở dài một tiếng, còn chưa kịp phát biểu ý kiến, tờ giấy trong tay đã bị Hách lão gia tử một phen đoạt lấy.

“…” Hách lão gia tử nhìn hồi lâu, sững sờ không cách nào nhận ra, “Thiên Hương viết đây là chữ gì a?”

Không ngại học hỏi kẻ dưới, đây là nguyên tắc làm người cơ bản.

“Phụ thân, Thiên Hương viết đây là ‘Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo’, còn có…” Tam lão gia vừa nói vừa nhìn, thật cẩn thận nói, ” ‘Thề không làm tặc’.” Hắn cố gắng thuật lại mấy chữ hắn vừa thấy.

Không phải phụ thân mắt già mờ mịt, trời biết, chữ cô cháu gái này của hắn có bao nhiêu khó phân biệt, nếu không phải hắn bình thường nhìn thấy nhiều, chỉ sợ giờ phút này cũng không nhận ra được.

“Cái gì?” Rống to một tiếng, Hách lão gia tử chỉ kém chút không có tại chỗ đem cục giấy vo thành bụi phấn. Tặc tặc tặc! Tặc bình thường có thể cùng Hách gia đánh đồng sao? Bọn họ Hách thị nhất môn, dẫu gì cũng là thần thâu a. (Thần thâu hay tiểu thâu, suy đi tính lại cũng vẫn là trộm thôi mà)

“Phụ thân bớt giận!”

“Lão gia bớt giận!” Một đám người chung quanh đều vang lên tiếng hít thở sâu.

“Tức cái gì tức, lập tức đem người tìm về cho ta!” Hắn mãnh liệt xuy đám người đang giương mắt nhìn, chỉ lên mặt ba đứa con trai mắng, “Cũng tại các ngươi, bình thường quá sủng ái nàng, làm cho nàng không biết trời cao đất rộng, bây giờ thì tốt lắm, cưng chiều thành họa, ta xem các ngươi làm sao thu thập!” Này… người bình thường cưng chiều Thiên Hương nhất, lão gia tử đi. Con trai thứ ba Hách gia hai mắt nhìn nhau, trong lòng nói thầm. Bất quá ai bảo Hách gia thế hệ này chỉ có một mình Thiên Hương là nữ oa đâu, cho nên hẳn là rất cưng chiều. Kết quả là, một khắc sau, Hách gia toàn lực xuất động nhân mã, tìm Hách Thiên Hương. Lại kết quả là, một tháng sau, nha môn quan phủ dán cáo truy tìm Hách tiểu thư, tiền thưởng một ngàn lượng hoàng kim.

“Hắt xì!” Trên đường hẹp quanh co, thiếu nữ mặc một thân quần sam vàng nhạt không nhịn được hắt hơi một cái, lập tức móc ra khăn tay, xoa xoa lỗ mũi.

“Có người thất lễ đang nói bậy ta đi.” Thiếu nữ tự nhủ, quay đầu nhìn bốn phía một chút. Bụi cỏ dại mọc chọc trời, bên tai chỉ có âm thanh gió thổi qua cành lá. Rất ít nữ tử một mình đi đường núi, lý do không có gì hơn là sợ gặp phải nguy hiểm. Mặc dù hiện tại thiên hạ Thái Bình, nhưng sơn tặc giặc cỏ không phải không có. Mỗi lần đi đường núi, một đại gia đình thường mời hộ vệ, bảo vệ an toàn, mà tiểu gia đình, thì mấy người tụ cùng một chỗ lên núi, lấy lực lượng nhiều người làm chân lý.

Cho nên nói, thiếu nữ đi một mình ở trên sơn đạo này, thật sự là… rất kỳ quái.

“Luôn nghe cha nói đi đường núi phải cẩn thận đạo phỉ, nhưng bây giờ nhìn lại, tựa hồ cũng không có gì nguy hiểm đi.” Đi mệt, thiếu nữ chọn lấy một tảng đá sạch sẽ ngồi xuống, thuận tiện lấy tay làm quạt, quạt đầu đầy mồ hôi nóng. Gương mặt trái xoan, đôi mắt như nước, còn có đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, không phải Hách Thiên Hương thì là ai? Mặc dù hiện trên người có chút chật vật: quần sam màu vàng nhạt có mấy vết bùn bẩn, mái tóc đen nhánh, chỉ chải kiểu tóc thôn cô đơn giản nhất, màu da trắng nõn trong hai tháng này đã phơi thành màu mật ong. Bất quá không sao cả, hành tẩu giang hồ, làm sao bận tâm được nhiều như vậy. Rời nhà đã hơn hai tháng, cũng may bạc nàng mang đi còn chưa xài hết, bình thường áo cơm lộ phí thật cũng không phải lo lắng nhiều lắm.

Hách Thiên Hương vừa xem xét cảnh trí ven đường, vừa đếm mây trên trời, thời điểm cả người đang buồn ngủ, đột nhiên nghe được một trận ầm ỹ như có giọng nói.

“Đường này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn từ đây qua núi, lưu lại tiền mãi lộ!” Ai? Không phải đâu! Cái mông vừa trượt, Hách Thiên Hương cả người từ trên hòn đá té trên mặt đất, “Các ngươi là ai?” Không cần lịch sự xoa cái mông đứng lên, nàng hỏi ba đạo tặc đột nhiên từ trong rừng cây nhảy ra.

“Sơn tặc!” Một kẻ đầu lĩnh lạnh lùng nói, hai mắt “lấp lánh hữu thần” nhìn chằm chằm… bao quần áo trên lưng Hách Thiên Hương, “Nhanh lên một chút đem tài vật trên người giao ra đây, chúng ta còn có thể tha cho ngươi khỏi chết.” Đã chừng mấy ngày không ai lên núi, khó được có một người, mặc dù không phải là dê béo, nhưng có còn hơn không a.

Thì ra cha nói là sự thật. Giang hồ hiểm ác a! Hách Thiên Hương mặt trắng như giấy, nhìn đại đao sáng quắc trong tay hắn. Đao này —— thật giống như thực sắc bén, nếu không cẩn thận chém tới nàng, chỉ sợ không chết cũng đi nửa cái mạng. Hơn nữa nhìn ba người này, lưng hùm vai gấu, thật sự đánh nhau sợ rằng mình phải chịu thiệt đi. Dù sao, võ công của nàng thật sự là quá tệ.

“Ta cấp, ta cấp là được đi?” Hách Thiên Hương cắn răng gật đầu nói. Tổ huấn gia tộc, hảo hán không ăn mệt trước mắt.

“Vậy lấy ra nhanh một chút!” Mục tiêu hợp tác, hiển nhiên làm cho đối phương có chút hài lòng.

Được rồi, nàng lấy! Tay nhỏ vươn vào bao quần áo, đào a đào, móc hồi lâu, cuối cùng móc ra một túi tiền thêu hoa sen. Rầm! Túi tiền mở ra, một túi bạc vụn rơi trên mặt đất. Một lượng, hai lượng, ba lượng… Hách Thiên Hương đếm trong lòng ai oán cái bất hạnh của mình. Có Trời biết, nếu là không có những thứ này, nàng sau này còn thế nào xông xáo giang hồ a? Chẳng nhẽ phải gia nhập Cái Bang, một đường ăn xin đi.

“Nhanh lên một chút, ngươi đếm xong chưa?” Một trong mấy tên đại hán kia không nhịn được hỏi.

“Tốt lắm, tốt lắm, tổng cộng là mười lăm lượng bạc.” Tốt xấu gì nàng cũng là người bị cướp, bọn họ không thể tôn trọng nàng một chút sao? Đem bạc túm trong tay, nàng từng bước đi về phía ba người.

“Lấy ra!” Đã đợi không kịp, đại hán cầm đầu cất bước tiến lên, chuẩn bị đem bạc trong tay nàng đoạt lấy.

“Đợi… Chờ một chút nữa!” Nàng sau này vừa lui, tránh được bàn tay to tráng kiện kia, “Tráng sĩ này, chúng ta có thể thương lượng chút hay không, các ngươi cầm mười lượng bạc, để lại năm lượng bạc cho ta làm lộ phí.” Nàng cò kè mặc cả, ánh mắt lưu luyến trên bạc trong tay.

“Nói nhảm nhiều vậy!” Trừng mắt lên, tay thô lại muốn đưa tới đoạt bạc

“Đợi một chút!” Lần này lên tiếng không phải Hách Thiên Hương, mà là một trong số sơn tặc, “Đại ca, ngươi nhìn nha đầu này có cảm giác có chút quen mắt hay không a?”

“Nhìn quen mắt? Nói như thế nào?” Đại hán sửng sốt, có chút không kịp phản ứng.

“Chính là chúng ta mấy ngày trước ở dưới chân núi xem bố cáo a, nha đầu này cùng bức họa trên bố cáo có điểm giống.” Hai con mắt nhỏ trên dưới cẩn thận xem kỹ Hách Thiên Hương, hắn vừa nói. Thật là càng nhìn càng giống a.

“Nga? Bố cáo ngươi có giật xuống hay không?” Đại hán hỏi.

“Có lấy có lấy, ta đây tìm.” Phàm là bố cáo tiền thưởng có thể bắt được, bọn họ cũng sẽ bóc một tòe, chuẩn bị bất cứ tình huống nào. Đang khi nói chuyện, hắn từ trong lòng ngực lấy ra một chồng bố cáo, từ đó rút ra một tờ, “Đại ca, chính là cái này.”

Vung tay lên, đại hán cầm bố cáo, nhìn bức họa trên bố cáo một chút, lại nhìn thiếu nữ trước mắt một chút.

“Cũng thật là có mấy phần tương tự a.” Trừ quần áo cùng kiểu tóc, khí chất cũng không khác lắm.

Bố cáo? Cái gì bố cáo? Hách Thiên Hương chớp mắt mấy cái, sau đó đột nhiên đi lên trước, nhìn nhìn bức họa trên bố cáo. Môi đỏ mọng thản nhiên, phong thái xước tuyệt, người trong lúc nhăn mày cười có mấy phần ưu nhã vui vẻ.

(Cont)

~~~~~~~~^o^~~~~~~~~~

"

Phần 1 - Chương #3


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 3/18