Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252495) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cô đơn vào đời| ebook Cô đơn vào đời | Đọc truyện offline Cô đơn vào đời| doctruyenhay.info Cô đơn vào đời 40: Chương 41: Em vẫn rất nhớ anh. . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /72

40: Chương 41: Em vẫn rất nhớ anh.


"
Về Vũ Hán, vừa về đến kí túc, tôi liền gọi điện cho Hứa Lật Dương, bảo với anh là tôi đã về đến nơi, an toàn. Điện thoại chỉ vừa đổ được một chuông, Hứa Lật Dương đã nhanh chóng nhấc máy.

Tôi nói: “Sao anh nhấc máy nhanh thế?”

Hứa Lật Dương nói: “Cả đêm qua anh không ngủ yên, chỉ chờ điện thoại của em. Hối hận vì đã không đích thân đưa em về Vũ Hán.”

Trái tim lạnh lẽo của tôi bỗng thấy ấm áp phần nào. Vừa đặt điện thoại xuống thì chuông điện thoại lại réo vang.

Tôi nhấc máy lên, nghe đầu dây bên kia, một giọng nam cất lên: “Em đoán xem anh là ai?”

Tôi nói: “Em không đoán được.”

Bỗng nhiên đầu bên kia im lặng.

Tôi chợt có linh cảm, có thể, người đó là Dịch Trì.

Anh nói: “Anh Dịch Trì đây.”

Dịch Trì gọi điện cho tôi, sao anh lại có số điện thoại của tôi nhỉ? Anh định nói gì với tôi?

Tôi tiếp tục im lặng, không biết nên nói gì. Tôi cứ nghĩ chắc là Dịch Trì có chuyện muốn nói với tôi nên sợ nếu mình nói gì đó thì đầu dây bên kia sẽ không có dũng khí nói tiếp.

Nhưng anh cũng vẫn im lặng.

Cả hai chúng tôi luôn luôn im lặng.

Cuối cùng, tôi đã lên tiếng trước: “Sao lại gọi điện cho em thế này?”

“ Không có gì đâu, anh chỉ nghĩ chắc em đã về đến nơi nên gọi điện xem em đã về trường an toàn chưa thôi.”

“Vâng.” Có một cảm giác vui vui xen lẫn với cảm giác ngại ngùng cùng xuất hiện một lúc trong tôi.

“Thế anh dập máy nhé, lần sau anh sẽ nghĩ kĩ xem nên nói với em cái gì trước rồi mới gọi điện cho em?” Dịch Trì dò hỏi.

“Vâng.”

Dịch Trì nói tiếp: “Em dập máy trước đi.”

Hứa Lật Dương từ trước đến giờ chưa bao giờ bảo tôi dập máy trước. Lần nào cũng là tôi nghe thấy tiếng tít tít ở đầu dây bên kia. Lần này tôi dập máy trước, vào lúc trước khi đặt máy xuống, tôi cảm nhận được hơi thở của Dịch Trì ở đầu bên kia. Cứ như là hơi thở đó rất gần, rất gần vậy.

Lúc Hứa Lật Dương làm tôi khóc, lúc Hứa Lật Dương buông tay tôi ra, lúc Hứa Lật Dương nổi cáu với tôi, ném cả chiếc cốc về phía tôi, tôi vô cùng thất vọng, và đau lòng, thậm chí còn hận anh. Tôi cứ nghĩ là tôi sẽ ghét anh, hận anh mãi cho đến lúc chia tay. Thế nhưng sau khi về đến Vũ Hán, tôi vẫn rất nhớ anh. Chúng tôi đã từng cùng nhau, viết những dòng nhật kí mà tôi vẫn giữ gìn.

Tôi nằm trên giường trong kí túc xá, lật từng trang nhật kí mà tôi quý như báu vật ra đọc. Những nét chữ non nớt, những lời văn mộc mạc, đã ghi lại toàn bộ mối tình ba năm qua của tôi và Hứa Lật Dương.

Lật một trang bất kì, tôi đọc được những dòng thế này:

Ngày 21 tháng 6 năm 1999

Hôm nay, tôi ăn vải. Là vải của Hứa Lật Dương mang cho tôi.

Cậu ấy nói, tối hôm trước cậu ấy nằm mơ, mơ thấy tôi nói muốn ăn vải. Thế là hôm qua cậu đã bảo người nhà mua vải. Sau đó giấu một ít vào trong cặp, dùng túi nilon bọc lại mang đến trường cho tôi ăn.

Tôi nghĩ, nếu cậu ấy cứ đối xử tốt với tôi như thế này, tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu ấy, cả đời này không rời ra.

Tôi ăn hết chỗ vải đó. Kết quả là, tối nay tôi phát hiện trên mặt tôi đã xuất hiện hai cái mụn, rất đau. Tôi cứ ăn vải là nóng trong. Mà cứ nóng trong là sẽ mọc mụn. Lần ăn vải này cũng thế. Bây giờ tôi thấy hối hận vì đã ăn hết chỗ vải đó. Mọc hai cái mụn to thế này, ngày mai làm sao mà dám nhìn Hứa Lật Dương chứ. Xấu chết đi được. Ông Trời ơi, mau phù hộ cho cái mụn này của con sớm xẹp đi.

Năm 1999 đến năm 2002, hơn một nghìn đêm, mỗi trang nhật kí của tôi đều có tên Hứa Lật Dương.

Tôi biết là cả cuộc đời này sẽ không bao giờ tôi có thể viết tên ai cẩn thậnvà nhiều đến thế được nữa.

Ngón tay tôi vuốt những tờ giấy đã lên màu thời gian, cảm nhận lại những kí ức ấm áp nhất của buổi ban đầu.

Tôi biết tôi khó mà rời xa.

Dịch Trì, sau đó không gọi điện cho tôi nữa. Còn tôi, cũng chẳng có bất cứ thông tin nào về anh. Chúng tôi vô tình gặp nhau trong cuộc sống này, rồi kí ức về nhau sẽ lại mờ dần theo năm tháng.

Có lúc nhớ, có lúc quên.

"

Chương 41: Em vẫn rất nhớ anh. - Chương #40


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 40/72