Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252495) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cô đơn vào đời| ebook Cô đơn vào đời | Đọc truyện offline Cô đơn vào đời| doctruyenhay.info Cô đơn vào đời 38: Chương 39: Phút loạn nhịp . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /72

38: Chương 39: Phút loạn nhịp


"
Từ lúc chuyển ra khỏi nhà của Dịch Trì, đi tham quan bất cứ chỗ nào ở thành phố này, tôi cũng không còn thấy hứng thú nữa. Ngày ngày tôi chỉ mong chờ Hứa Lật Dương đưa tôi đến trường chơi. Đến đó may ra tôi có thể được gặp Dịch Trì, bởi vì Dịch Trì ngày nào cũng sẽ chơi bóng rổ ở sân vận động.

Đừng bao giờ để người yêu của bạn và bạn của bạn ở một mình với nhau, cho dù bạn có chắc chắc về họ đến mấy, chỉ cần họ là một nam, một nữ, không xấu xí và không xấu xa, thì đừng bao giờ để họ có cơ hội ở một mình với nhau.

Tôi và Dịch Trì chính là ví dụ sống cho chuyện đó. Chỉ mới có một ngày không gặp Dịch Trì thôi àm mặc dù ở bên cạnh Hứa Lật Dương, đầu óc tôi vẫn luôn nghĩ vẩn vơ.

Cuối cùng, sau mấy ngày không chơi bóng rổ, Hứa Lật Dương bắt đầu ngứa ngáy. Tôi vội vàng trang điểm rồi đi cùng anh. Lí do cần phải trang điểm là vì tôi muốn trông mình xinh đẹp một chút khi gặp bạn trong đội của Hứa Lật Dương, tôi muốn anh mở mày mở mặt một chút.

Hứa Lật Dương nhìn thấy tôi đánh phấn liền nói: “Em đừng đánh thêm phấn nữa, em đã trắng lằm rồi.”

“Anh đừng có đùa. Da em đen trông xấu lắm.” Tôi cứ nghĩ là Hứa Lật Dương đang muốn giục tôi nhanh chóng để đi.

“Ai nói da em đen nào? Như em mà đen á? Đến Dịch Trì cũng nói là da em rất trắng, anh ta cứ tưởng em đánh phấn, sau này mới nhìn ra là không phải em đánh phấn, còn ca cẩm với anh cả ngày trời.” Hứa Lật Dương không có vẻ gì là nói dối cả.

Tôi đóng hộp phấn vào, ngẩng đầu nhìn mình và Hứa Lật Dương đang đứng cạnh nhau. Tôi không dám tin vào mắt mình, cái cô bé mà mẹ vẫn thường hay chê là “da đen thui”, lúc này trong gương lại trắng trẻo xinh xắn đến thế, nhìn thế nào cũng không thể nói là xấu, nhìn thế nào cũng thấy là mình khá xinh.

Hứa Lật Dương nhìn tôi ngẩn người ra trước gương, dịu dàng, chân thành nói: “Anh thấy em rất xinh, thật đấy, hơn nữa càng ngày trông càng xinh.”

Tôi vui vẻ cười thật tươi. Thu dọn đồ trang điểm, cùng Hứa Lật Dương ra khỏi nhà nghỉ. Quả nhiên chúng tôi đã gặp Dịch Trì ở sân vận động. Hứa Lật Dương dắt tay tôi đến trước mặt Dịch Trì.

Hứa Lật Dương vẫn chưa kịp nói câu nào, Dịch Trì đã lên tiếng trước: “Cậu làm cái gì thế hả? Người yêu mới ốm dậy, đáng nhẽ cậu phải mua cho Thuỷ Tha Tha một đôi găng tay chứ hả? Tuyết vừa rơi, trời vẫn còn rất lạnh. Nhớ là mua loại tốt một chút, đừng có mà nói là không có tiền. Chỉ bớt hút vài bao thuốc, bớt mua vài bộ quần áo là được. Nếu không còn nhiều tiền thì lại dọn về nhà mình mà ở.”

Tôi nhìn Hứa Lật Dương với vẻ mặt buồn, nước mắt như sắp trào ra, cảm thấy việc mình cần một đôi găng tay cũng phải do người khác nhắc nhở người yêu mình mua cho quả là một việc sỉ nhục.

Nhưng Hứa Lật Dương lại tỏ ra rất thản nhiên, như không có chuyện gì, nói: “Biết rồi, biết rồi!” Sau đó bọn họ bắt đầu chơi bóng. Tôi đứng bên ngoài đợi Hứa Lật Dương nhưng ánh mắt thì cứ nhìn dõi theo Dịch Trì. Trông dáng đánh bóng của anh ấy rất đẹp, giống hệt như Hứa Lật Dương ngày trước. Khi tôi còn là một cô bé, tôi rất dễ bị thu hút bởi những anh chàng có dáng vóc thể thao.

Dịch Trì quay người ném bóng, ánh mắt nhìn sang phía tôi. Lúc đó chúng tôi chỉ cách nhau có 20m. Tôi nhìn không rõ ánh mắt của anh, nhưng có thể chắc chắn là anh đang nhìn tôi, đang tìm hình bóng của tôi, tìm ánh mắt của tôi. Giây phút đó, tôi lại thấy lòng xao động.

Lúc Dịch Trì nghỉ ra uống nước, anh từ từ tiến lại gần tôi. Tôi nghĩ, có nên chủ động nói chuyện với anh không nhỉ? Nên nói gì đây?

Trong lúc nghĩ vẩn vơ, Dịch Trì đã lên tiếng trước: “Em đứng thế này có lạnh không?”

Ánh mắt của anh rất dịu dàng. Tôi luôn bị hút hồn bởi những ánh mắt diu dàng của người con trai, từ trước cho đến bây giờ vẫn vậy, chưa bao giờ thay đổi. Người con trai nào đọc xong cuốn truyện này mà muốn theo đuổi tôi thì hãy chú ý mỗi ngày lấy gương ra tập nhìn với ánh mắt dịu dàng rồi hẵng đến tìm tôi nhé.

Tôi lắc đầu.

Anh nói tiếp: “Không lạnh thì tốt rồi. Anh đi ăn cơm trước đây. Tí nữa nhớ nhắc Hứa Lật Dương đưa đi mua găng tay nhé.”

Nói xong, Dịch Trì đi về phía nhà ăn. Tôi nhìn bàn tay lạnh đến nỗi sưng tấy của mình. Trong lòng bỗng thấy xót xa.

Hứa Lật Dương đánh bóng xong đưa tôi đi ăn cơm, mãi đến tối mới trở về nhà nghỉ, anh không hề nhớ đên việc phải mua cho tôi đôi găng tay. Tôi nhớ đên Dịch Trì, bỗng nhiên thấy vô cùng tủi thân, cảm thấy như mình đang bị đỗi xử tồi tệ. Buổi tối đó, tôi đi ngủ trước, không nói với Hứa Lật Dương câu nào.

"

Chương 39: Phút loạn nhịp - Chương #38


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 38/72