Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252495) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cô đơn vào đời| ebook Cô đơn vào đời | Đọc truyện offline Cô đơn vào đời| doctruyenhay.info Cô đơn vào đời 36: Chương 37: Bát nước gừng . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /72

36: Chương 37: Bát nước gừng


"
. Sau buổi sáng hôm đó, mặc dù tôi đã mặc áo lông vũ của Dịch Trì nhưng nửa tiếng mở cửa nghịch bông tuyết đã làm tôi bị cảm lạnh. Tôi bị ốm và bắt đầu sốt.

Hứa Lật Dương ôm lấy tôi, sờ vào trán nòng rực của tôi không biết phải làm gì. Dịch Trì đứng bên cạnh chúng tôi rất lâu rồi mới đưa tay ra, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng sờ lên trán tôi, tôi như bị điện giật, mở mắt ra, Dịch Trì cũng như bị điện giật, rút ngay tay về.

Dịch Trì nói: “Cậu đi mua ít thuốc đi. Đợi tuyết không rơi nữa, ta đưa Thuỷ Tha Tha đi bệnh viện.”

Hứa Lật Dương buông tôi ra, đi mua thuốc. Trường của hai người rất hẻo lánh, mua được viên thuốc cũng phải ngồi xe nửa tiếng.

Tôi nằm một mình trên giường. Dịch Trì không còn ở trong phòng tôi nữa.

Tôi nghĩ lúc đó chắc chắn anh ta biết rõ tại sao mặt tôi lại đỏ bừng lên. Thế nhưng, nếu thế thì đã sao? Liệu có thể làm được gì? Tôi là người yêu của Hứa Lật Dương. Tôi mới gặp Dịch Trì chưa được bảy mươi hai tiếng đồng hồ. Dịch Trì là một người nhiệt tình với bạn bè, tờ mờ sáng, lạnh lẽo đứng đợi tôi và Hứa Lật Dương nửa tiếng đồng hồ.

Không thể làm được gì vì thế chỉ có thể im lặng, chỉ có thể để tôi ở một mình trong phòng, còn mình thì ở bên ngoài.

Tôi nằm trên giường suy đoán xem Dịch Trì đang làm gì. Chơi điện tử, xem sách hay là đang giống tôi, nhớ lại cảnh tôi giơ tay ra hứng những bông tuyết.

Mơ mơ màng màng, tôi dần ngủ thiếp đi, lại mơ mơ màng màng thấy ai đó đang giúp tôi kéo lại chăn, rồi lại mơ mơ màng màng ngửi thấy một mùi lạ. Tôi dần tỉnh dậy, hét toáng lên: “Có mùi lạ, cháy rồi!”

Xin thứ lỗi cho sự ngu ngốc của tôi, từ trước đến giờ cứ ngửi thấy có mùi lạ trong phòng thì suy nghĩ đầu tiên của tôi là có cái gì đó đang cháy. Bởi vì ngày nhỏ, có lần tôi lỡ làm bẩn quần áo, sợ bị mẹ mắng, sau khi trở về nhà tôi đã vội cởi ra, giặt chỗ bẩn đó, rồi đưa lên lò sưởi hong khô. Kết quả, mẹ tôi vừa về đến nhà liền kêu toáng lên là có cháy, rồi kêu gào tên tôi, xông thẳng vào phòng tôi, nhìn thấy tôi chỉ đang hong khô quần áo. Khuôn mặt mẹ chuyển từ sợ hãi sang vô cùng giận dữ, mắng cho tôi một trận té tát.

Sự việc này đã ảnh hưởng đến tôi. Từ đó, bất kể mùi lạ nào có trong phòng, với tôi đều là dấu hiệu của việc cháy.

Dịch Trì nghe thấy tôi kêu toáng lên thì chạy vội vào hỏi: “Ở đâu, ở đâu cơ?”

“Hình như là ở ngoài phòng khách bay vào.”

Dịch Trì ngẩn người ra rồi giải thích: “tưởng gì. Anh đang đun nước gừng.”

“Đun nước gừng ư?” Tôi nhât thời vẫn chưa kiph phản ứng lại.

Dịch Trì tiếp tục giải thích: “Nước gừng có thể trừ hàn trị cảm, may mà ở đây anh vẫn còn một ít gừng chưa dùng hết.”

Hai mắt tôi chằm chằm nhìn Dịch Trì. Tôi thề là tôi không cố ý nhìn thế chỉ là vì tôi ngạc nhiên. Từ bé đến giờ trừ mẹ tôi ra chưa ai nấu cho tôi cái gì.

Nhưng đúng là ánh mắt nhìn của tôi đã làm cho Dịch Trì cảm thấy ngại ngùng. Ánh mắt anh trở nên khác thường, ngại ngùng đưa mắt nhìn vào không trung rồi nhìn tôi, rồi lại từ mặt tôi nhìn vào không trung. Cả căn phòng như bị ngưng đọng, chỉ có ánh mắt xáo trộn ngại ngùng của hai người, như đang trốn chạy, như đang lẩn trốn.

Tôi cúi mặt xuống, không biết nên nói gì. Tôi thấy trong lòng rối bời. Lâu lắm rồi tôi không có cảm giác này. Cái cảm giác giống như mấy năm trước tôi vẫn có mỗi lần nói chuyện với Hứa Lật Dương. Còn tôi và Hứa Lật Dương đã rất lâu rồi không còn có cảm giác tim đập nhanh, loạn nhịp nữa rồi.

Tôi trùm chăn lên kín đầu. Bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Một lúc sau, Dịch Trì lại vào phòng. Tôi nghe thấy tiếng nói nhẹ nhàng bên tai: “Nước gừng đun xong rồi, em ngồi dậy uống đi.”

Tôi ngoan ngoãn chui ra khỏi chăn, khoác chiếc áo lông vũ của Dịch Trì vào người. Anh bê bát nước gừng lại gần.

Khi đó tôi nghĩ mà không biết ngượng, giá mà anh đút cho tôi thì tốt biết mấy. Nghĩ vậy thôi chứ tôi vẫn chủ động đưa tay ra đỡ lấy bát nước gừng chuẩn bị tự uống. Dù sao tôi vẫn là một đứa con gái ngoan ngoãn, rung động tí chút thì có thể chứ quyến rũ con trai tôi chỉ ý định chứ chẳng hề có dũng khí để làm cái việc đó. Nếu là một người con gái khác, có thể đã nhân cơ hội này mà nhõng nhẽo, bắt Dịch Trì bón cho, sau đó sẽ cố tình làm dây nước gừng lên quần áo, rồi lại nhờ Dịch Trì lau giúp cho, nhân lúc ấy hai người sẽ ôm lấy nhau và thế là đã thành công. Dù gì thì mình cũng không bị thiệt, đối phương dẫu sao cũng là một chàng trai rất đẹp.

Có điều tôi biết đỉnh cao của việc quyến rũ là sự hấp dẫn vì thế nhất quyết không bao giờ đi làm những việc đó.

Tuy tôi rất quyết tâm nể mặt Dịch Trì mà uống cạn bát nước nhưng quả thực là rất khó uống.

Đúng lúc tôi đang nhăn nhó, thì Hứa Lật Dương đi mua thuốc về.

Tôi lại một lần nữa cảm thấy xấu hổ vì những suy nghĩ linh tinh của mình.

Hứa Lật Dương nhìn thất bát nước gừng. Dịch Trì cất tiếng nói như muốn thanh minh cho hành động của mình: “Cái này có thể có tác dụng vì thế mình tiện tay đun thử xem.”

Mặt Hứa Lật Dương bỗng nhiên biến sắc nhưng lại trở lại vẻ tự nhiên ngay lập tức. Sự thay đổi trên sắc mặt của Hứa Lật Dương, tôi nhìn rất rõ. Trong lòng bỗng thấy sợ hãi, tuy tôi và Dịch Trì chưa làm gì, thậm chí chỉ nói với nhau có hai câu.

Nhưng thực tế người đang yêu rất nhạy cảm.

Hứa Lật Dương bê bát nước gừng lên, dịu dàng nói: “Bé yêu ngoan nào, bé yêu không sợ đắng nhỉ? Uống được là sẽ đỡ ngay.”

Tôi cố gắng uống thử tiếp nhưng rất khó uống.

Lúc này Hứa Lật Dương bỗng nhiên nói: “Anh có cách làm cho thứ nước này không khó uống nữa. Dịch Trì, cậu có thể ra ngoài một lúc được không?

Tôi và Dịch Trì đều ngẩn người ra. Dịch Trì cười nói: “Để bạn học tập tí nào, sau này có người yêu cũng có thể biểu hiện chứ.”

Hoá ra Dịch Trì chưa có người yêu. Câu nói đó nhanh chóng được tôi cho vào bộ não xử lý thông tin.

Hứa Lật Dương tự uống một ngụm, sau đó đưa đầu lại gần, rồi hôn tôi. Anh dùng cách này để cho tôi uống.

Tôi bỗng giật nảy người. Hứa Lật Dương giữ chặt lấy miệng tôi, tôi đàng phải nuốt xuống.

Đợi đến lúc uống xong, tôi mới phát hiện ra Dịch Trì đã không còn ở trong phòng nữa.

Tôi chợt hiểu là Hứa Lật Dương đã cố tình làm như thế, để Dịch Trì nhìn thấy. Nghĩ vậy, tôi rất bực mình, rất ghét cách làm này của Hứa Lật Dương. Mặc dù chẳng có lí do gì.

Tôi cầm bát nước gừng mà Dịch Trì nấu cho, uống một hơi hết sạch.

"

Chương 37: Bát nước gừng - Chương #36


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 36/72