Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252495) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cô đơn vào đời| ebook Cô đơn vào đời | Đọc truyện offline Cô đơn vào đời| doctruyenhay.info Cô đơn vào đời 26: Chuong 27 . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /72

26: Chuong 27


"
Quả nhiên, mấy hôm sau đó, Hứa Lật Dương có bảo với tôi là cô Lý Anh xin nghỉ ba ngày vì thằng con trai của cô ốm ho và bị sưng phổi. Tôi hờ hững buông một câu \"Thế à?\" khi nghe tin đó, trong lòng cảm thấy rất sung sướng nhưng không dám mang sự thật của câu chuyện ra để kể cho Hứa Lật Dương nghe. Tôi sợ cậu ấy sẽ thấy tôi không được hiền lành, lương thiện.

Sau khi chuyển sang lớp này, nỗi khổ tâm lớn nhất của tôi là tương tư.

Lớp của Hứa Lật Dương ở tầng trên. Lớp tôi ở tầng dưới. Đôi lúc trong giờ tôi ngửa mặt lên nhìn trần nhà và tự hỏi không biết cậu ấy giờ này đang làm gì? Có tập trung nghe giảng không? Có đang nhớ đến tôi không? Có lúc bước vào lớp theo thói quen, tôi đưa mắt nhìn về phía chỗ ngồi quen thuộc của cậu ấy nhưng nhìn rồi mới phát hiện ra mục tiêu cần tìm đã không còn ở đó nữa.

Mỗi lần chuông hết tiết báo hiệu, tôi không giống những lúc trước ngồi lỳ trong lớp đọc sách hay nằm xuống bàn ngủ mà lập tức đi ra ngoài, đứng ở hành lang, mặt hướng về sân bóng. Tôi biết cậu ấy sẽ đi xuống để mua nước ở cantin hoặc đi vệ sinh. Thế là tôi cứ thế đứng đó giả vờ không có việc gì đi đi lại lại dọc hành lang, đợi sự xuất hiện của cậu ấy.

Hầu như giờ nghỉ giải lao nào cậu ấy cũng xuống tầng. Lúc đi qua chân cầu thang tầng của tôi, cậu ấy sẽ cất cao giọng nói chuyện với bạn. Tôi biết ngay đó là Hứa Lật Dương, ngoảnh ngay đầu lại, có thể bắt gặp ánh mắt của cậu ấy, gửi đến nhau một chút nhớ nhung. Bốn mươi lăm phút khô khan và bí bức được rửa trôi chỉ bằng ánh mắt đó.

Hai người yêu nhau, nhiều lúc chỉ cần một ánh mắt đã là quá đủ.

Cuối cùng, ngày cuối tuần cũng đến - thứ Bảy, lúc tan học, tôi cố tình ngồi lại lớp, giả vờ sắp xếp sách vở. Tôi không biết cậu ấy có xuống tìm tôi không, nhưng tôi cầu mong cậu ấy có thần giao cách cảm, biết được tôi đang ngồi đây đợi cậu ấy và biết được rằng tôi đang nhớ cậu ấy biết bao.

Buổi chiều thứ Bảy hôm đó, cả sân trường tĩnh lặng, vắng vẻ. Cái cảm giác tĩnh lặng đó làm cho con người ta dễ cảm thấy cô đơn.

Tôi ngồi yên trong lớp, giở sách ra đọc, lật hết trang này đến trang khác nhưng chẳng được một chữ nào vào đầu.

Nghe thấy bước chân đang tiến lại gần, tôi biết nhất định là Hứa Lật Dương. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu ấy từng bước từng bước tiến lại gần tôi. Gần đến nỗi hai đứa chỉ cách nhau khoảng cách của một cái ôm.

Mặc dù mới chỉ xa nhau có một tuần, nhưng nỗi nhớ chưa bao giờ trở nên mãnh liệt như thế. Lúc Hứa Lật Dương tiến sát lại gần tôi, tôi chợt nghĩ, tôi đã quá yêu cậu ấy mất rồi, nên mới nhớ cậu ấy đến vậy.

Chúng tôi ôm nhau. Nhưng nghĩ đến việc đang ở trong lớp học, thỉnh thoảng vẫn có đôi người qua lại, nên chúng tôi chỉ nhẹ nhàng ôm nhau một cái rồi rời ra luôn. Tôi vẫn cảm thấy có chút ngượng nghịu, không dám dựa hẳn người mình vào người của Hứa Lật Dương. Vì thế cái ôm của tôi luôn có chút gì đó sợ sệt. Tôi sợ nếu tôi ôm hờ quá, sẽ không nghe thấy tiếng tim cậu ấy đập. Nhưng nếu ôm chặt quá tôi lại sợ mình sẽ đắm chìm vào đó và không dứt ra được.

Nỗi nhớ sâu đậm như thế, chỉ một cái ôm cũng có thể làm thoả mãn tất cả.

Tôi ngước nhìn vào ánh mắt cậu ấy, và nói: \"Tớ nhớ cậu lắm!\" Và Hứa Lật Dương cũng nói: \"Tớ cũng rất nhớ cậu!\"

Nhiều năm sau này, tôi đã có thể rất dễ dãi nói với người khác câu \"Em nhớ anh\". Nhớ một người có thể là do tình yêu mà nhớ nhung họ, cũng có thể bởi vì thấy cô đơn, mong có sự an ủi, vì thế cần có một người để cho mình nhớ.
"

Chuong 27 - Chương #26


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 26/72