Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252495) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cô đơn vào đời| ebook Cô đơn vào đời | Đọc truyện offline Cô đơn vào đời| doctruyenhay.info Cô đơn vào đời 12: Chương 12 . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /72

12: Chương 12


"
Kết thúc đợt thi giữa học kì, trước yêu cầu của tất cả mọi người, lớp tôi tổ chức một cuộc dã ngoại ở bờ sông. Chúng tôi được tự do nhập nhóm.

Sau khi cô giáo tuyên bố việc tự do lập nhóm, mọi người bắt đầu bàn bạc rất rôm rả. Tôi không hề quay đầu lại. Tôi mong chờ Hứa Lật Dương sẽ chủ động mở miệng nói trước: \"Thủy Tha Tha, mấy người chúng mình một nhóm nhé!\"

Nhưng chưa đợi đến lúc Hứa Lật Dương bàn bạc lập nhóm với tôi thì Đoạn Tiểu Ngữ, ngồi cách đó hai dãy bàn đã nói vọng sang chỗ chúng tôi: \"Này, mấy cậu đừng bỏ quên tớ đấy nhé.\" Mặt cô ta rạng rỡ, hớn hở trông thấy. Tôi lén lườm cô ta một cái. Rõ thật là đong đưa.

Một lát sau, Đoạn Tiểu Ngữ rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía chúng tôi. Tôi không ngoảnh mặt lại nhưng nghe rất rõ giọng nói của cô cô ta. Với giọng vô cùng phấn khích, cô ta phân công những ai phụ trách mang cái gì. Tôi nghe thấy cô ta nói với Hứa Lật Dương: \"Cậu sáng sủa, sạch sẽ nên không cần khuôn vác chỗ đồ này, cậu chỉ cần mang nhiều đồ ăn một chút là được rồi.\"

Đoạn Tiểu Ngữ vừa nói dứt lời, một cậu con trai ngồi phía sau liền cất tiếng nói: \"Đoạn Tiểu Ngữ, có phải cậu để ý Hứa Lật Dương không? Sao lần nào cậu ta cũng được cậu ưu tiên vậy, bị \"sắc đẹp\" của cậu ta mê hoặc rồi sao?\"

Cậu con trai này vừa pha trò vừa nói. Vừa dứt lời thì một tràng cười rộn lên. Đoạn Tiểu Ngữ quay ra mắng bọn họ: \"Các cậu muốn chết phải không?\", rồi lại nhẹ nhàng đấm lưng cậu đó.

Tôi nghe thấy tiếng cười của Hứa Lật Dương và bỗng thấy lạnh hết cả sống lưng, thất vọng tràn trề. Tôi cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi.

Không biết là bao lâu sau, Hứa Lật Dương bỗng đập vào vai tôi, nói: \"Thuỷ Tha Tha, cậu cũng tham gia cùng bọn tớ đi!\"

Tôi thấy vô cùng cảm kích, gật gật đầu với cậu ta.

Lúc đó tôi nhìn thấy một sự dịu dàng trong mắt của Hứa Lật Dương, nhưng lại không để ý đến ánh mắt đầy thù hận của Đoạn Tiểu Ngữ.

Sáng sớm ngày hôm sau, mấy người chúng tôi vây quanh Đoạn Tiểu Ngữ để kiểm đồ. Sau khi kiểm xong đồ đạc mang đi dã ngoại, tôi quay lại chỗ ngồi của mình nghỉ ngơi.

Lúc cô giáo phát thông báo tập hợp để bắt đầu xuất phát, ngay lập tức, chúng tôi nhộn nhịp cùng nhau xuống tầng.

Lúc ra đến cửa lớp. bồng nhiên Đoạn Tiểu Ngữ kêu lên thất thanh: \"Thuỷ Tha Tha, sao quần của cậu dính đầy máu thế?\"

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi dùng tay sờ vào đằng sau mông, lúc tôi giơ tay ra trước mặt để nhìn, mặt tôi đỏ bừng lên, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức.

Sao lại có thể bị hành kinh đúng vào lúc này được nhỉ? Trời ơi, thật xấu hổ quá! Quần bị dính bẩn kiểu này có lẽ là việc khủng khiếp nhất đối với những nữ sinh trạc tuổi tôi lúc bấy giờ.

Tôi dùng cặp sách che phía sau, vội vàng nói: \"Tớ không đi dã ngoại nữa đâu, các cậu đi đi!\"

Lúc này, tôi thậm chí không đủ dũng cảm liếc nhìn sang phía Hứa Lật Dương. Tại sao tôi toàn gặp những chuyện không hay trước mặt cậu ấy vậy nhỉ? Tôi quay về chỗ của mình, nhìn bạn bè đều đã đi ra hết. Lớp học lại trở nên vô cũng yên tĩnh. Lúc này tôi mới đi về phía nhà vệ sinh ở góc cuối hành lang.

Lúc tôi phát hiện ra cái thứ chất lỏng màu đỏ đó không phải chảy ra từ trong người tôi mà chỉ là dính trên quần thôi, tôi hoang mang không hiểu rút cuộc đã có chuyện gì.

Đoạn Tiểu Ngữ đã đổ tương cà chua lên trên ghế của tôi, mà ghế trong lớp học lại có màu đỏ sậm nên không dễ nhận ra.

Tôi không bao giờ có thể nghĩ rằng chỉ vì muốn ngăn tôi cùng nhóm với Hứa Lật Dương, cô ta lại có thể đối xử với tôi như thế.

Tôi cố gắng nén tiếng khóc vỡ oà, vội vàng ra khỏi trường.

Dọc con đường dài, tôi không hề dừng bước, không hề quay đầu lại, không ngừng thất vọng. Cuối cùng, lại một lần nữa tôi để bản thân mình rơi vào cảm giác vô cùng tuyệt vọng.

Hứa Lật Dương thích Đoạn Tiểu Ngữ. Đoạn Tiểu Ngữ cũng thích Hứa Lật Dương.

Còn tôi chỉ là một kẻ cô đơn yêu đơn phương. Qúa thất bại. Tôi đã không biết phải đấu tranh giành một thằng con trai với một đứa con gái như thế nào. Trong tay không một tấc sắt, chỉ có ngồi đấy chờ đợi, quan sát. Không giống như bây giờ, tôi đã hiểu cách tốt nhất để chiến thắng được đối thủ của mình là phải nữ tính hơn đối thủ. Mọi thứ mình làm đều phải nữ tính hơn.

Tôi là một người thừa. Đáng nhẽ tôi chỉ nên làm một khán giả. Còn khi tôi đã không thể làm một khán giả thì sự lựa chọn duy nhất của tôi chỉ là bỏ trốn, cũng giống như giây phút tôi cầm chiếc cặp che phía sau lưng, bỏ đi trong tiếng cười của mọi người, chỉ có một mình cô đơn ở lại.
"

Chương 12 - Chương #12


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 12/72