Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252495) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cô đơn vào đời| ebook Cô đơn vào đời | Đọc truyện offline Cô đơn vào đời| doctruyenhay.info Cô đơn vào đời 10: Chương 10 . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /72

10: Chương 10


"
Giờ ra chơi, Hứa Lật Dương hỏi thăm vết thương ở tay của tôi.

\"Tay cậu làm sao thế?\"

\"Tớ không cản thận nên bị đứt tay.\" Tôi trả lời đơn giản cho qua chuyện. Nào ai biết nguyên nhân sâu xa cảu vết thương này thật khó có thể nói ra. Tôi rất sợ Hứa Lật Dương sau khi biết được gia cảnh thật của tôi sẽ coi thường và ghét bỏ tôi, coi thường đứa con gái có đầu óc bất thường do người mẹ có đầu óc bất thường sinh ra.

Tôi cúi mặt xuống, trộm nhìn ánh mắt quan tâm, dịu dàng của Hứa Lật Dương.

Kể từ ngày hôm đó, ngày nào tôi cũng nghĩ đến cậu ấy.

Trong giờ học thì nghĩ xem liệu cậu ấy đang chăm chú nghe thầy cô giáo giảng bài hay lại đang ngẩn người ra sau lưng tôi. Lúc về nhà thì nghĩ không biết giờ này cậu ấy đang làm bài gì, đang đánh bóng rổ hay đi một mình về nhà và thi thoảng liệu cậu ấy có nghĩ đến tôi không?

Chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau, nhưng rất ít.

Trong thế gian này, chúng tôi được định mệnh sắp đặt cho gặp nhau và thương yêu nhau.

Tôi tin rằng từ sau chuyện lọ thuốc Vân Nam, Hứa Lật Dương cũng bắt đầu cảm nhận được tình cảm tôi dành cho cậu ấy.

Và cùng lúc đó, tôi cũng nhận ra chút thay đổi trong cách cư xử của cậu ấy đối với tôi.

Ví dụ nếu so với lúc trước thì giờ đây cậu ấy nói chuyện với tôi dịu dàng hơn rất nhiều, hay đôi lúc ánh mắt hai chúng tôi gặp nhau, cậu ấy cũng đỏ ửng mặt y như tôi vậy.

Đối với tôi, lúc cậu ấy cười trông hệt như bông hoa đang nở còn lúc cậu ấy chau mày trông lại giống bông hoa vừa tàn. Chỉ có điều suy nghĩ đó, cậu ấy không hề hay biết.

Thế giới một mình. Sân khấu một mình. Biểu diễn một mình. Vui buồn một mình.

Tuy chúng tôi chưa ai nói câu: \"Tớ thích cậu.\"

Tuy chúng tôi chưa bao giờ ngồi riêng với nhau.

Tuy chúng tôi chưa hề nắm tay nhau.

Nhưng ngoài việc học ra, trong đầu tôi toàn là những suy nghĩ về cậu ấy: từng vui buồn, từng cử chỉ.

Lúc đó những cảm xúc đầu đời bắt đầu xuất hiện trong đầu của một cô thiếu nữ mới lớn như tôi, có thật nhiều tình cảm và thời gian cho chúng tôi bày tỏ, và đủ để cho chúng tôi chờ đợi tình cảm đó nở hoa kết trái.

Tôi bắt đầu điên cuồng để ý đến việc cậu ấy nói chuyện với người con gái nào. Hằng ngày, vừa bước chân vào lớp, ánh mắt đầu tiên của tôi chắc chắn sẽ hướng về chỗ ngồi của cậu ấy, xem cậu ấy đã đến chưa, đang làm gì, đang nói chuyện với ai. Nếu như cậu ấy đang nói chuyện với một người con gái hoặc có một người con gái chạy đến bên cạnh chỗ ngồi của cậu ấy để bắt chuyện thì cả ngày hôm đó, tâm trạng của tôi sẽ không vui, không thèm quan tâm, không thèm nói chuyện với cậu ta. Khi phát hiện ra những điều đó, tôi ngạc nhiên vì không hiểu từ lúc nào tôi lại bắt đầu quan tâm tới một người nhiều đến thế.

Thực ra nếu như cậu ấy chỉ nói chuyện với Châu Hảo thôi thì không sao. Dù Châu Hảo có tán gẫu, đong đưa cậu ấy thì tôi vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận được. Nếu có tức gì thì trút lên đầu Châu Hảo. Bởi vì tôi biết cậu ấy không thể nào thích Châu Hảo, không bao giờ có khả năng đó. Tôi quả thực không có lòng tin ở Châu Hảo.

Người mà tôi không thể chịu đựng được không phải là Châu Hảo mà là những đứa con gái xinh đẹp khác, đặc biệt là đứa xinh nhất lớp, Đoạn Tiểu Ngữ.

Ở trường trung học, nếu như một đứa con gái không chỉ xinh đẹp mà còn nhanh nhẹn, hoạt bát, hơn nữa học lại rất giỏi, nhà cửa đàng hoàng thì đứa con gái đó sẽ luôn nổi tiếng. Đoạn Tiểu Ngữ khi đó chính là một \"hot girl\" không những ở lớp mà còn là của cả trường tôi.

Tôi không thể trở thành nhân vật tiêu điểm như vậy. Nếu các bạn đã đọc kỹ phần trước tôi viết thì chắc các bạn cũng biết rằng tôi không thể trở thành một nhân vật như thế. Nói hay hơn chút nữa là tôi sống khá nội tâm. Còn nói tệ hơn một chút nữa là tôi thuộc tuýp người tẻ nhạt.

Tôi không thể đùa vui, hội nhập với tất cả lũ con trai, không thể lúc nào cũng tươi cười chào đón tất cả bọn họ. Tuy tôi cũng rất muốn trong giờ học có vài bạn trai réo rắt gọi tên tôi ngoài hành lang rồi sau đó cười chạy mất. Tuy tôi cũng rất muốn trên đường tan học về, đằng sau lưng sẽ có những tiếng thì thầm to nhỏ, dường như cố tình để cho tôi nghe thấy \"Nhìn kìa, kia chính là ai ai ai đó, nghe nói ai ai ai đó thích cô ta. Thầy cô giáo cũng rất yêu quý cô ta.\"

Khi đó, tôi hầu như lúc nào cũng đứng đầu lớp. Đoạn Tiểu Ngữ và Hứa Lật Dương cũng nằm trong top 10, còn Châu Hảo thì đứng trong top 5 đếm ngược từ dưới lên cùng với mấy đứa đúp lại tranh nhau ngôi vị đội sổ.

Nhưng cũng phải nói thật là tôi rất ngưỡng mộ Đoạn Tiểu Ngữ. Cô ta luôn rạng rỡ hơn tôi. Ngày nào cô ấy cũng tươi cười, hầu như với tất cả mọi người, đặc biệt là hội con trai luôn thích nói chuyện và chơi đùa với cô ấy. Cô ấy có rất nhiều bạn và được hội bạn đó tâng bốc hệt như công chúa. Trong đó có một đứa dáng rất cao và thô nhưng lại thích mặc những chiếc váy hoa nhỏ li ti cũ cũ bẩn bẩn. Ngày nào nó cũng cùng đi học và về nhà với Đoạn Tiểu Ngữ.

Ánh mắt Ngô Tam Cúc nhìn Đoạn Tiểu Ngữ luôn thành kính và sùng bái. Mọi người đều nói là Ngô Tam Cúc lẽo đẽo đi theo Đoạn Tiểu Ngữ là vì để hàng ngày được ăn ké những đồ ăn vặt linh tinh mà Đoạn Tiểu Ngữ mang đến lớp. Nào là bánh gatô, nào là những thanh chocolate Đức to, rồi những hộp sữa chưa lô hội, sữa chua dâu tây... Nhưng tôi biết không phải là như vậy bởi vì bạn bè của Đoạn Tiểu Ngữ rất nhiều, Trong lớp luôn có mấy đứa con gái cả ngày lẽo đẽo theo nó, những lợi ích đó liệu chia được cho Ngô Tam Cúc mấy phần?

Có mấy lần tôi thấy Đoạn Tiểu Ngữ lấy từ trong cặp ra một đống kẹo chocolate, đám con gái đó mỗi người đều được chia một cái nhưng Ngô Tam Cúc thì chẳng được gì. Lúc ở trường có buổi biểu diễn, Đoạn Tiểu Ngữ và mấy đứa con gái khác cùng nhau tập múa, tôi lúc đó cũng tham gia đội múa. Hằng ngày, sau khi tan học Ngô Tam Cúc ôm hết quần áo và cặp sách của mấy đứa đó đứng ngoài cổng. Sau khi tập xong, Đoạn Tiểu Ngữ vô tư cấm lấy quần áo và cặp sách, không hề cảm ơn lấy một cậu. Không những thế mà còn trách móc sao Ngô Tam Cúc tại sao không mua nước cho cô ta.

Vì thế, tôi biết Ngô Tam Cúc không bao giờ muốn lợi dụng Đoạn Tiểu Ngữ về tiền bạc cả, còn Đoạn Tiểu Ngữ thì rõ ràng chỉ coi Ngô Tam Cúc là một người hầu chứ chẳng hề coi cô ta là một người bạn.

Sau này lớn lên, tôi thường nghĩ không hiểu sao lúc nhỏ những người con gái xấu xí, bình thường lại rất hay bám đuôi, phục vụ những đứa con gái xinh đẹp và kiêu ngạo như công chúa. Có lẽ là bởi lúc đó họ quá ngây thơ, luôn sùng bái những có những thứ mà họ không có được, coi những người đó như thần thánh. Mọi thứ mà chúng ta thích đều là thần thánh, đều hoàn mỹ cả. Chúng ta cam tâm tình nguyện cống hiến, tự hạ thấp địa vị của mình, tất cả mọi cố gắng đều là để lý tưởng hoá những ước mơ. Cho dù chỉ vừa chạm tới ước mơ đó thôi cũng thấy vô cùng hoan hỉ. Vì thế ở đây, việc ngày ngày bên cạnh những đứa con gái xinh đẹp và kiêu ngạo như công chúa cũng giống với việc dường như họ đang tiến gần đến cái đích để làm con người hoàn thiện như trong mơ ước. Ngày nhỏ, chúng ta đều đã từng ngưỡng mộ những đứa con gái vô cùng kiêu ngạo kia.

Khi lớn lên, mọi thứ vẫn vậy, chỉ có điều cái lợi lộc mà điều đó đem đến thường nhiều hơn. Giống như vậy những người lớn lao tâm khổ tứ nghĩ mọi cách để được gần những người nổi tiếng, giàu có và thành công. Chỉ có điều nó đã không còn là sự thành kính được lý tưởng hoá của thời trơ bé nữa mà là từng bước, từng bước thực hiện những kế hoạch để giành được những thứ mà bạn muốn.

So với Đoạn Tiểu Ngữ, tôi thấy mình vô cùng cô đơn. Tôi chẳng có bạn bè. Tuy cũng có đứa ở cùng lớp muốn gần gũi chơi thân với tôi nhưng tôi luôn có tinh thần cảnh giác trước những người có ý định muốn gần với tôi. Tôi đã quá quen với việc cuộn mình lại, chìa những chiếc gai nhọn hoắt ra phía mọi người.

Có thể bạn hỏi tại sao tôi lại như vậy? Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi chỉ luôn cảm thấy rất tự ti, cho dù người khác có luôn ngưỡng mộ sựu ưu tú của tôi thì tôi vẫn cảm thấy mình cô đơn, không được cảm thông, không được yêu thương và sợ người khác sẽ làm tổn thương mình.

Cho dù tôi biết rằng không phải ai cũng xấu xa, không phải ai cũng có ý định làm hại tôi nhưng cái cảm giác cô đơn đó đã sớm ăn sâu vào tận xương tuỷ. Tôi không biết mình phải làm thế nào để thay đổi nó, rũ bỏ được nó.

Tôi còn ngưỡng mộ Đoạn Tiểu Ngữ vì cô ấy không cần dành quá nhiều thời gian cho học tập mà vẫn giữ được kết quả tốt trong suốt thời gian qua. Tôi thì không như thế. Cả cuộc sống của tôi, ngoài Hứa Lật Dương và mẹ, tôi dành tất cả cho mỗi việc học mà thôi. Tôi thấy mình khá thông minh, nhưng đáng tiếc không phải là dạng thiên tài thông minh tuyệt đỉnh, vì thế tôi chỉ không ngừng cố gắng chăm chỉ học hành mới có thể giữ vững được vị trí đứng đầu lớp.

Do cũng không quá tối dạ, lại vô cùng chăm chỉ, vì thế kết quả học tập của tôi rất xuất sắc. Xuất sắc đến độ các môn thi như Toán, tiếng Anh, tôi đúng là một cao thủ thi cử, mỗi kì thi không phải giành số điểm tuyệt đối mà là muốn cao bao nhiêu điểm thì sẽ được bấy nhiêu.

Còn cao thủ tình trường thực sự không phải như giày dép hỏng rồi mới vất đi mà là muốn đá thì đá, muốn bị đá thì bị đá. Đó mới thực sự là cảnh giới của cao thủ. Người bình thường đều không thể đạt được đến cảnh giới đó, vì thế người bình thường đều cảm thấy cách nói này có đôi chút biến thái. Điều này tôi có thể hiểu được.

Do có kết quả học tập xuất sắc nên đứa con gái có tính cách khép kín như tôi mới nhận được sự ngưỡng mộ của đại đa số học sinh trong lớp trừ Đoạn Tiểu Ngữ ra.

Đa số con người sống trong hầu hết các môi trường sống đều giống bạn, giống tôi, không phải là người thông minh nhất, cũng không phải là người xinh đẹp nhất, càng không phải là người giàu có nhất. Nói tóm lại, chúng ta không phải là người giỏi nhất về một phương diện nào đó trong một tập thể. Ngưỡng mộ cũng chẳng để làm gì, thứ duy nhất hữu ích mà chúng ta có thể lựa chọn là làm tốt nhất những gì mà bản thân có thể cho mình được tốt nhất. Làm được điều đó thì có ngày bạn phát hiện ra rằng hoá ra mình đã trở thành một người giỏi nhất về một phương diện nào đó trong tập thể, khiến cho người khác phải ngưỡng mộ, khiến cho người khác phải đố kị.

Từ nhỏ tôi đã biết rằng nếu tôi cứ tiếp tục cố gắng làm tốt nhất những gì mình có thể thì một ngày nào đó, tôi trở thành người con gái giỏi nhất trong mắt mọi người.

Trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho Đoạn Tiểu Ngữ chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ mà thôi, thế nhưng đến khi một người như thế có mối quan hệ trực tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, hơn nữa ánh hào quang của cô ta dường như còn làm đau tôi thì sự ngưỡng mộ đó nhanh chóng thay đổi, dần dần biến thành sự hận thù và đố kị.
"

Chương 10 - Chương #10


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 10/72