Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (247083) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Cẩm Y Vệ| ebook Cẩm Y Vệ | Đọc truyện offline Cẩm Y Vệ| doctruyenhay.info Cẩm Y Vệ 15: Chương 15: Hắc bạch Chi . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1145

15: Chương 15: Hắc bạch Chi


"
Chuyện này đã làm khó Tần Lâm, hắn đi tới niên đại Vạn Lịch này còn chưa tới một tháng, căn bản là không biết gì, còn có thể kể được chuyện gì chứ? Rất nhiều chuyện từng trải trong quá khứ lại không thể nói, chẳng lẽ kể cho tiểu cô nương nghe mình từng phá được án thi thể vô danh số 517, hoặc phá thảm án diệt môn đốt thây ở Nam Hồ thôn… Nội dung quả thật hết sức bạo lực, không phù hợp chút nào.

Vì vậy Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là đem ra mấy chuyện cổ tích đời sau nghe đã nhàm tai, không ngờ rằng những chuyện ai ai cũng thích ở đời sau và mấy trăm năm trước lại có lực sát thương lớn vô cùng, Thanh Đại nghe mê mẩn. Text được lấy tại TruyệnFULL

Nhìn làn thu thủy tiểu cô nương trong veo tựa như nước suối, da dẻ lộ ra ở cổ áo trơn nhẵn mịn màng hết sức mê người, Tần Lâm có cảm giác mình muốn hóa thân thành con sói ăn thịt cô bé quàng khăn đỏ này, thật là tà ác…

Thanh Đại tâm địa thuần lương như pha lê trong suốt, tự nhiên không biết Tần Lâm đang chuyển biến kỳ quái. Ngày thường tiếp xúc với các vị sư huynh đều giữ thụ thụ bất thân, cùng ở học đường cả ngày lại không nói một câu với nàng, cho dù là có nói chuyện cũng ra vẻ hết sức già dặn nghiêm chỉnh. Hiện tại nàng gặp được Tần Lâm cười cười nói nói như vậy, quả thật là lần đầu tiên trong đời, trong lòng tiểu cô nương hiện tại, hảo cảm với Tần Lâm đang gia tăng rất nhanh.

Thanh Đại giảng Tứ Chẩn Pháp hết nửa canh giờ, kế đó Tần Lâm lại kể chuyện một khắc. Sau đó Tần Lâm tự học, nàng bèn lấy ra một tập giấy trắng, tay cầm một chiếc bút nho nhỏ, bắt đầu vẽ hình gì đó lên giấy.

Bản Thảo Cương Mục của Lý Thời Trân là một bộ bách khoa toàn thư về dược học, trong đó ghi lại một ngàn tám trăm chín mươi hai loại dược vật. Ngoại trừ những loại dược vật thường gặp nhất không dễ bị người ngộ nhận ra, phần lớn dược vật khác đều có hình vẽ chú thích, toàn thư tổng cộng cần một ngàn một trăm sáu mươi bức hình vẽ chú thích.

Những hình vẽ chú thích này là một phần vô cùng quan trọng tạo thành Bản Thảo Cương Mục, bởi vì hình dáng dược liệu Trung y giống nhau rất nhiều, dễ dàng dùng lầm, nếu như chỉ dùng chữ viết miêu tả, tỷ như Đại Hoàng, lá, hạt, thân cũng tựa như vó dê, nhưng thân cao sáu, bảy thước mà giòn, vị chua có thể ăn được, lá to dài mà nồng. doc truyen tai . Nếu như người chưa từng thấy qua Đại Hoàng xem đoạn miêu tả này cuối cùng sợ rằng vẫn là đầu óc mơ hồ, trong đầu không thể tưởng tượng ra rốt cục Đại Hoàng có dáng thế nào. Nhưng có hình vẽ chú thích tỉ mỉ, là có thể nhìn qua liền biết, không dễ xảy ra lầm lẫn.

Lý Thời Trân tuổi đã hơn hoa giáp, viết sách tạm được, dùng bút lông dê vẽ tỉ mỉ hình vẽ chú thích như vậy có vẻ lực bất tòng tâm. Vốn là con thứ hai Lý Kiến Nguyên vẽ thay lão, nhưng từ khi Lý Kiến Nguyên, Lý Kiến Mộc thi đậu Tú Tài vào phủ học, Bàng Hiến cùng Lý Kiến Phương lại bận rộn chuyện y quán học đường, nhiệm vụ vẽ hình vẽ chú thích được giao cho Thanh Đại.

Đây chính là nguyên nhân Lý Thời Trân nhiều lần dẫn cháu gái lên núi, ngõ hầu quan sát dược vật ở trạng thái đang sống, chuẩn bị cho vẽ hình vẽ chú thích.

Mở giấy bút ra, Thanh Đại bắt đầu chăm chú vẽ hình.

Thiếu nữ nằm trên bàn sách chuyên tâm vẽ, điềm tĩnh mà xinh đẹp tuyệt trần, thỉnh thoảng ngậm quản bút vào miệng tỏ vẻ xuất thần, thỉnh thoảng vẽ không đúng với ý muốn khẽ cau mày liễu hết sức mê người. Ánh tà dương từ cửa sổ chiếu vào, nhiều tiếng ve kêu từ hậu viện truyền tới, mùi thuốc thoang thoảng lan truyền khắp phòng.

Tần Lâm trong đó thoáng như tiên cảnh chốn nhân gian.

- Trời ơi, vì sao vậy, lại hỏng nữa rồi…

Thanh Đại chợt nhăn nhó, trên mảnh giấy trước mặt nàng đang vẽ một bức hình loài thực vật nào đó trông rất sống động, chỉ tiếc không cẩn thận nhỏ một giọt mực xuống khiến cho hỏng hết cả bức hình.

Nhìn tiểu cô nương buồn áo não, Tần Lâm cất tiếng cười ha hả:

- Thật sự khó như vậy sao, để đệ vẽ thay sư tỷ, cho tỷ xem thủ đoạn của đệ một phen.

Tần Lâm từng học qua kỹ thuật phác họa trong khóa hình sự điều tra, vì thế đặc biệt luyện phác thảo một năm, bằng vào công phu này muốn vẽ vài bức hình thực vật không phải là hết sức dễ dàng sao?

Bất quá Tần Lâm mới vừa nhận lấy bút, gương mặt liền nhăn nhó hơn cả Thanh Đại: bút lông, phác thảo dùng bút lông, rất tốt rất hùng mạnh...

Bút lông có thể biểu hiện bút phong tới cực độ, viết ra kiệt tác bất hủ như Lan Đình Tự, Hàn Thực Thiếp, cũng có thể vẽ ra Thanh Minh Thượng Hà Đồ cùng tranh sơn thủy khí thế mênh mông bàng bạc.

Nhưng vẽ ra những hình tỉ mỉ lại không phải là sở trường, bút lông sói trong tay Tần Lâm dường như nặng ngàn cân, mới vừa đặt bút xuống, đầu bút mềm nhũn liền ngả nghiêng xiêu vẹo, đừng nói là vẽ, ngay cả một đường thẳng cũng không có cách nào hoàn thành.

Thanh Đại cười đau bụng, gương mặt đang nhăn nhó lúc này giãn ra, đưa tay lên má lêu lêu Tần Lâm:

- Quả thật là mặt dày, không biết xấu hổ!

Tần Lâm gãi gãi đầu, nhìn lại hình vẽ chú thích mà Thanh Đại hoàn thành trước đó, đường nét chính xác, đồ án trông rất sống động, cũng không biết nàng mất bao nhiêu tâm lực.

Nếu là có bút chì là tốt... Đúng rồi, bút chì!

Tần Lâm đem ót mà vỗ một cái, tràn đầy tự tin nói:

- Dùng bút lông vẽ hình vẽ chú thích thật sự là bất tiện, ta có biện pháp vẽ ra hình càng tỉ mỉ hơn, lại mất thời gian chưa tới một nửa.

Vốn Thanh Đại muốn nói khoác lác, thấy thần sắc Tần Lâm không giống như đang khoa trương, nàng lại hết sức quan tâm chuyện này, nhất thời vui vẻ nói:

- Thật ư? Vậy thì tốt quá, phải dùng cái gì vẽ đây?

Tần Lâm suy nghĩ một chút, lúc học giám định bút tích còn nhớ cách điều chế, bèn nói:

- Cần lưu huỳnh, đất sét cùng than chì, là có thể làm cho tỷ phương tiện chính xác vẽ ra các loại đồ án.

- Hừ, cái gì chứ, thì ra là mang người ta ra đùa giỡn, thật đáng ghét!

Thanh Đại chu cái miệng nhỏ nhắn, xoay người đi không để ý tới Tần Lâm.

Ủa, không hiểu vì sao tiểu nha đầu này lại trở nên nũng nịu như vậy? Tần Lâm không biết rõ trạng huống, không thể làm gì khác hơn là nghiêm trang liên tục cường điệu thề rằng mình tuyệt vô hí ngôn, nếu như không thật tương lai gặp phải lão bà vừa hung vừa ác.

Lúc thề thốt trong lòng Tần Lâm lại cảm thấy buồn cười, lòng nói lão bà tương lai của ta đang ở trước mắt, không biết có vừa hung vừa ác hay không, nhưng có vẻ mỗi người một ý.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Đại trở nên ửng đỏ, biết hơn phân nửa mình hiểu sai ý Tần Lâm, bèn cụp mắt xuống nói:

- Hảo sư đệ, thì ra không có gạt ta, sư tỷ trách lầm đệ rồi, đệ nói loại thạch bút đó, chúng ta đi làm đi.

Tần Lâm hỏi nàng vì sao lại hiểu lầm như vậy, Thanh Đại nhăn nhăn nhó nhó, thế nào cũng không chịu nói, không thể làm gì khác hơn đành thôi.

Y quán Lý gia có quy mô rất lớn, tiệm thuốc kèm theo cũng không nhỏ, những vật bát nghiền, cối nghiền hết sức đầy đủ, có hơn hai mươi người làm, lại thêm chừng mười tên học đồ.

Chưởng quỹ họ Chu, là một lão đầu tử râu tóc bạc phơ khô gầy, không giống chưởng quỹ nơi khác dáng vẻ gian hoạt, mà là có vài phần học thức.

Nghe Thanh Đại cần than chì cùng lưu huỳnh, lão xoay người mở ra ngăn kéo lấy thuốc, miệng lẩm bẩm:

- Lưu huỳnh, còn có tên Hoàng Nao Sa, Hoàng Nha, Dương Hầu, Tướng Quân... Than chì, trong Ngũ Thải Thạch Chi thanh hoàng hắc bạch xích, than chì tức Hắc Thạch Chi, còn có tên Họa Mi Thạch, nói văn vẻ là Đại...

Tần Lâm chợt hiểu ra, thì ra than chì lại xưng Hắc Thạch Chi, Họa Mi Thạch, chữ Đại trong tên Thanh Đại chính là Họa Mi Thạch (than chì dành cho nữ tử vẽ lông mày), không trách nàng lại cho rằng mình đùa giỡn.

Tần Lâm ranh mãnh nhìn Thanh Đại cười cười, tiểu cô nương cúi đầu, vành tai lại ửng đỏ lên.

Lưu huỳnh cùng than chì đều là Trung dược, tiệm thuốc Lý thị cũng có, đất sét lại càng thường gặp, rất nhanh đã chuẩn bị đầy đủ.

Bên trong tiệm thuốc nhiều nhất chính là cối đá, bát nghiền, trục nghiền… Đại tiểu thư có lệnh, đám người làm nhất tề động thủ, chỉ trong khoảnh khắc nghiền những thứ này thành bụi phấn, trộn lại với nhau.

Chu chưởng quỹ ở bên cạnh thấy vậy không giải thích được, khẽ lẩm bẩm nói:

- Lưu huỳnh chua, ôn, có độc, trị thương chứng hàn âm, khí hư bạo tiết. Hắc Thạch Chi không thể đơn độc dùng làm thuốc, dùng chung Ngũ Thải Thạch Chi cầm tiêu chảy, cầm máu, chẳng lẽ có người bị bệnh tả? Nhưng cũng không có đạo lý thêm đất sét!

Dĩ nhiên không phải dùng cầm tiêu chảy, Tần Lâm căn dặn:

- Các huynh đệ, dùng nước trong hòa tan số bột này.

Chu chưởng quỹ chợt hiểu ra, thầm nghĩ: đây là làm thuốc tễ, phàm là thuốc tễ có dạng nước, dạng viên, dạng mật, dạng hồ… dạng nước là thường gặp nhất.

Bất quá kế tiếp Tần Lâm lại bảo bọn người làm dùng gỗ khắc rãnh, vê than chì đã pha trộn thành từng sợi nhỏ dài. Chu chưởng quỹ lại không hiểu, âm thầm nghĩ ngợi: thường nghe nói Tây Vực có một loại Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao có thể sinh cơ hoạt huyết, có màu đen, chẳng lẽ Tần tiểu ca làm thứ thuốc cao này? Bất quá lưu huỳnh, Hắc Thạch Chi cũng không có dược hiệu sinh cơ hoạt huyết!

Sau khi bột than chì đã thành, Tần Lâm lại bảo đám người làm mang ra sấy khô trên lò lửa.

Lúc này Chu chưởng quỹ mới ra vẻ thông minh tự nhủ: đúng rồi, lưu huỳnh, than chì, Ngũ Thải Thạch Chi vân vân không phải là đồ chơi của các đạo sĩ sao, Tần tiểu ca này là muốn luyện đan.

Trời ơi không tốt, nếu như bị thái lão gia biết được...

Thần sắc Chu chưởng quỹ trở nên hết sức khó coi.

Chu chưởng quỹ có thể nghĩ đến, tự nhiên có những người khác nghĩ đến, lưu huỳnh, thủy ngân, Ngũ Thải Thạch Chi này đều là những thứ phương sĩ mở lò luyện đan hay sử dụng. Đất Kinh Sở từ thời Chiến Quốc tới nay Vu cổ, đạo thuật thịnh hành, Tây Kỳ Châu có Võ Đang sơn, Đông có Long Hổ sơn, Đạo giáo ảnh hưởng cực lớn, Gia Tĩnh Hoàng đế nhiệt tình với luyện đan cỡi rồng chầu trời cũng mới chừng mười năm, ký ức mọi người vẫn còn như mới.

Bạch Liễm là học đồ đang trong ca trực, thấy vậy lập tức xoay người, thừa dịp không ai chú ý len lén chạy đi.

Chỉ chốc lát sau, Trương Kiến Lan len lén chạy vào tới tiểu viện Lý Kiến Phương.

Lại qua một thời gian uống cạn chung trà, Lý Thời Trân, phụ tử Lý Kiến Phương đi tới tiệm thuốc.

Sắc mặt của Đại Minh thần y căng phồng đỏ bừng, râu bạc dựng đứng lên từng sợi một, không ngừng dùng quải trượng nện xuống đất, hận không dạy được Tần Lâm lên tiếng trách mắng:

- Ngươi… các ngươi đang làm cái gì vậy?!

Lý Thời Trân rất chú trọng tu thân dưỡng tính, bình thời rất ít tức giận, nhưng tức giận cũng rất nặng nề. Lúc này tất cả người của y quán đã chạy tới, không ai nói chuyện, toàn trường yên lặng như tờ. Bất kể là đệ tử nhập thất, học đồ hay người làm đều dừng công việc trong tay, mấy chục ánh mắt nhìn chăm chú vào Tần Lâm.

Hỏng bét! Lục Viễn Chí vội vàng chạy tới, không ngừng dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, có lòng giúp Tần Lâm cũng không biết lên tiếng nói thế nào, chỉ có thể đứng bên cạnh nôn nóng, than vãn với vị sư huynh có quan hệ tốt bên cạnh:

- Tần ca không biết được Thái sư phụ hận nhất luyện đan tu tiên để gạt người sao? Ôi, cũng tại ta không nói rõ ràng với hắn, bây giờ biết phải làm sao?

Trương Kiến Lan núp ở sau lưng Lý Kiến Phương, gương mặt coi như đoan chính hiện tại bởi vì vui mừng trước tai họa của kẻ khác mà trở nên méo mó khó coi, Bạch Liễm dùng ánh mắt trao đổi với y, hai người đắc ý hết sức.

Năm Gia Tĩnh đang lúc đan đạo thịnh hành, bọn đạo sĩ Thiệu Nguyên Tiết, Đào Trọng Văn lấy phương thuật làm quan tới Lễ Bộ Thượng Thư, Đào Trọng Văn còn một thân kiêm cả Tam Công Thiếu Sư, Thiếu Phó, Thiếu Bảo, nói rằng có bệnh không cần chữa trị, luyện đan tu tiên là có thể trường sinh bất tử.

Thái lão sư Lý Thời Trân lấy phát dương y học làm nhiệm vụ của cả đời mình, hận nhất Vu cổ cùng luyện đan tu tiên mê tín. Trong lúc đảm nhiệm Phụng Từ Chính ở Sở Vương phủ Vũ Xương cùng với lúc ở kinh sư Thái Y viện từng tranh đấu với yêu đạo.

Nhưng vì triều đình quá mức tin tưởng yêu đạo, y học chính tông của Lý Thời Trân ngược lại không được hoan nghênh, chỉ có thể trở lại quê quán Kỳ Châu hành y tế thế. Ngay cả Bản Thảo Cương Mục ngưng tụ tâm huyết trọn đời cũng chậm chạp không cách nào xuất bản, bảo lão làm sao không hận thấu xương đan đạo phương thuật đầu độc thế nhân?

Y quán Lý thị nghiêm cấm luyện đan phương thuật, nếu như phát hiện nhất định nghiêm trị không tha, nhẹ thì nghiêm khắc trách mắng, nặng thì đuổi ra khỏi y quán.

Tần Lâm lại dám giật dây cháu gái yêu mến nhất của Lý Thời Trân mở lò luyện đan, há có thể có kết quả tốt?

Trước đây không lâu Trương Kiến Lan bởi vì chuyện lấy lầm Thanh Hao mà sút giảm danh dự, biết phạm vào chúng giận. Vốn tính y cũng linh lợi, lần này cũng không đứng ra chỉ trích mà là trước tiên đi thông báo cho Lý Kiến Phương.

Lý Kiến Phương thấy Tần Lâm chọc giận phụ thân Lý Thời Trân, âm thầm vui vẻ trong lòng, ngoài mặt lại lộ vẻ đau lòng ôm đầu, cất tiếng trách mắng:

- Tần hiền điệt, thuật kỳ hoàng mới là chính đạo tế thế cứu người, tà đạo phương thuật là không thể được, nhẹ thì hại người hại mình, nặng thì lầm vào Bạch Liên tà giáo, vạn kiếp bất phục!

Trong lòng Tần Lâm dần dần nảy sinh cảm giác tức giận. Ngoài mặt hình như là Lý Kiến Phương đang giáo dục đệ tử, thực tế quả quyết đây là tà đạo phương thuật. Hơn nữa trong lời nói còn làm như vô tình dẫn dắt tới Bạch Liên giáo mà triều đình nghiêm khắc cấm đoán, rõ ràng là cố ý đưa hắn vào chỗ chết.

Cộng thêm ngày đó Lý Kiến Phương nói cái gì \"cẩn thận an phận\", \"không nên mơ tưởng viễn vông\", \"chớ có được voi đòi tiên\"… Tần Lâm liên lạc trước sau cũng biết Lý Kiến Phương rất không bằng lòng mình và Thanh Đại quan hệ quá mật thiết, bất quá ngẫm nghĩ chẳng qua Lý Kiến Phương chỉ là Tam thúc của Thanh Đại, vì sao y lại có thành kiến trong chuyện này như vậy?

Bàng Hiến cũng chạy tới, nhìn lưu huỳnh cùng Hắc Thạch Chi còn sót lại trong bát nghiền, nghe tim mình như chìm xuống, vội vàng quay sang thi lễ với Lý Thời Trân:

- Khải bẩm sư phụ, Tần Lâm trẻ tuổi kiến thức nông cạn, không biết nặng nhẹ, có lẽ chỉ là chơi đùa. Đây là chuyện con trẻ đùa giỡn mà thôi, tựa hồ không cần tra xét.
"

Chương 15: Hắc bạch Chi - Chương #15


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 15/1145