Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SHOW FULL COLUMNS FROM `wp_options`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/var/tmp/#sql_502d_0); waiting for someone to free some space...]
SELECT t.*, tt.*, tr.object_id FROM wp_terms AS t INNER JOIN wp_term_taxonomy AS tt ON t.term_id = tt.term_id INNER JOIN wp_term_relationships AS tr ON tr.term_taxonomy_id = tt.term_taxonomy_id WHERE tt.taxonomy IN ('category', 'post_tag', 'post_format', 'quoc-gia', 'tac-gia', 'nhan-vat', 'nhom-dich', 'nam-san-xuat') AND tr.object_id IN (252440) ORDER BY t.name ASC

Đọc Truyện Online Bố Y Quan Đạo| ebook Bố Y Quan Đạo | Đọc truyện offline Bố Y Quan Đạo| doctruyenhay.info Bố Y Quan Đạo 47: Chương 47: Gia đình ấm áp. . | doctruyenhay
Mời các hạ truyền tống : /1232

47: Chương 47: Gia đình ấm áp.


"
Tối nay Ung Bình có những hạt mưa nhỏ tí tách, tuy đã vào lập xuân nhưng bên ngoài vẫn không có chút ý xuân, gió đêm thổi đến vẫn lạnh buốt. Trương Thanh Vân đứng ngây người trên ban công, hắn hình như không cảm nhận được cái lạnh thấu xương vào lúc này.

Trương Thanh Vân đang cân nhắc những chuyện xảy ra vào hôm nay, càng nghĩ lại càng không hiểu rõ ngọn nguồn. Chỉ một ngọn lửa của Lệ Cương sao lại dễ dàng giải tỏa khó khăn như vậy được? Hơn nữa vòi bạch tuộc trong thế lực của Vũ Đức Chi đã ảnh hưởng đến chính trị, kinh tế, văn hóa...Nói chung là phần lớn các phương diện trong huyện Ung Bình, chỉ cần Vũ Đức Chi tùy tiện bỏ ra vài con thiêu thân thì Lệ Cương đã không thể nào chống đỡ nổi.

Nhưng Trương Thanh Vân cũng biết, dựa vào công phu tu dưỡng của Vũ Đức Chi thì tình cảnh đao thương, hai bên chiến đấu ngươi chết ta sống chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra. Dù sao thì quá trình tranh đấu trong quan trường đều thường xuyên không sinh ra bất kỳ một tiếng động nào, nếu không rơi vào tình cảnh bất đắc dĩ thì tuyệt đối chẳng xuất hiện tình cảnh ngươi chết ta sống.

Dù sao thì những chuyện xấu trên quan trường có quá nhiều, hôm nay hai bên đối địch nhưng biết đâu ngày mai tình hình thay đổi, hai bên sẽ kết giao liên minh. Vì vậy mà hành động không để lại lối thoát chính là điều tối kỵ trong quan trường. Hơn nữa cấp dưới càng tranh đấu dữ dội thì lãnh đạo cấp trên sẽ có ấn tượng không tốt với cả hai bên, làm quan không nên tạo ra tình cảnh nguy hiểm, làm gì có kẻ nào muốn đề bạt một quả bom hẹn giờ?

- Lệ Cương đi Vũ Đức cũng tốt, trong khoảng thời gian này mình sẽ được sống trong yên lặng.

Trương Thanh Vân khẽ lẩm bẩm. Khi hắn nghĩ đến những lời căn dặn của Lệ Cương thì khẽ cười, Lệ Cương cũng là người có tư chất làm quan bẩm sinh, hắn cũng biết Hoàng Tung Sơn bên kia hoàn toàn không đáng tin. Hoàng Tung Sơn thỏa hiệp chẳng qua chỉ muốn ôm tâm tư quấy phá, lão rất muốn loạn thành một khối, việc gì phải quan tâm đến Lệ Cương thế nào?

Khi Trương Thanh Vân đang miên man suy nghĩ thì từ phía sau có một đôi bàn tay chìa ra che mắt hắn. Trương Thanh Vân dùng tay sờ soạng, đôi bàn tay của đối phương bé xíu và rất mềm mại, trên tay trái còn đeo một chiếc vòng ngọc, vì vậy hắn khẽ cười nói:

- Lớn như vậy mà còn dùng phương pháp con nít này sao? Hôm nay sao lại rảnh rổi đến nhà anh chơi thế này?

- Anh đúng là người không có ý tứ gì cả, mỗi lần đều nói ra những lời mất hứng.

Bàn tay mềm mại khẽ rụt lại, Trương Thanh Vân quay đầu lại nhìn, quả nhiên đây chính là Tiểu Ngãi em họ của hắn. Nàng tên là Ngải Gia, là con gái của Doãn Tố Mai dì Trương Thanh Vân. Trương gia ít bà con họ hàng, hơn nữa tuổi tác của Ngải Gia cũng gần bằng Trương Thanh Vân, vì vậy mà mối quan hệ giữa hai người trước nay khá khăng khít.

Trương gia nhà Trương Thanh Vân có dòng dõi nhà nho, vì vậy mà thành tích học tập của hắn khi còn nhỏ rất tốt. Mà nhà Ngải Gia lại làm ăn buôn bán, nàng tuy không học giỏi nhưng rất có năng khiếu kinh doanh. Sau khi Ngải Gia tốt nghiệp trung học thì ở nhà phụ việc buôn bán trong huyện Ung Bình, hiện nay nhà nàng đã mở một cửa hàng quần áo thời trang độc quyền của hãng Giordano* nằm ngoài mặt đường lớn trong huyện Ung Bình. Cửa hàng này đã được đầu tư hơn năm mươi vạn, nếu so sánh với một địa phương nhỏ như Ung Bình thì cũng được coi là một sản nghiệp khá lớn.

- Anh, ngoài này lạnh thế mà anh còn đứng ngây ra được sao? Sao không vào trong với chị dâu?

Ngãi Gia cười nói, khi nhắc đến hai chữ \"chị dâu\" thì mắt nàng sáng lên rồi hạ giọng nói:

- Ôi, anh này, ánh mắt anh thật rất tuyệt, tư thái hay diện mạo của chị dâu cũng đều...Chậc chậc, em cũng cảm thấy rất đố kỵ.

Trương Thanh Vân cười cười, Cảnh Sương là người có danh tiếng trong huyện Ung Bình nhưng trước nay vẫn luôn ẩn giấu, hắn nghe giọng điệu thì rõ ràng biết được Ngải Gia không biết vị \"chị dâu\" này là ai. Nghĩ lại cũng đúng, Cảnh Sương ngoài Hiểu Nhĩ Sơn Trang thì không ra mặt kinh doanh những thứ khác, vì vậy mà nàng không có danh tiếng trong giới kinh doanh của huyện Ung Bình, điều này hoàn toàn có thể hiểu được.

- Em đến lúc nào thế? Em đến một mình thôi sao?

Trương Thanh Vân nói.

Ngãi Gia trợn trừng mắt, nàng dùng giọng bất mãn nói:

- Em và cha mẹ đã đến hơn nửa giờ rồi, bác gái cứ một mực khẳng định anh đang nghe điện thoại, em nghĩ sao nghe điện thoại mà lâu như vậy? Nên mới ra xem thế nào, thì ra anh đang đứng không ngoài này. Có phải bây giờ anh đã làm quan nên tính khí biến đổi, khách đến nhà cũng không xuống chào một tiếng?

Trương Thanh Vân nở nụ cười ngượng ngùng, hắn từ nhỏ đã cùng đấu võ mồm với Ngãi Gia, mồm miệng của cô gái này như súng máy, lại là cô gái điêu ngoa, trong nhà chẳng ai dám đắc tội với nàng.

- Lúc này đi xuống chào khách cũng đâu có muộn? Lúc này em là con gái nhà doanh nhân, huyện Ung Bình chúng ta muốn phát triển phải trông chờ vào nhà em, anh chỉ là quan tép riu sao dám đắc tội?

Trương Thanh Vân cười ha hả nói, Ngải Gia thấy Trương Thanh Vân nhận thua thì vẻ mặt cũng hòa hoãn trở lại, hai anh em lập tức đi vào phòng khách.

Trong phòng khách Doãn Tố Nga và Doãn Tố Mai đang kẹp Cảnh Sương vào giữa, ba người phụ nữ nói chuyện với nhau rất hào hứng. Mà lúc này Trương Đức Giang và Ngải Phát Quý, dượng của Trương Thanh Vân đang đánh cờ tướng, hai bên đang xe lên mã chạy đánh chiến cực kỳ hào hứng.

- Chào dì, chào dượng, sao dì dượng đến mà không gọi điện thoại? Nếu biết dì dượng đến thì con về nhà ăn cơm tối rồi.

Trương Thanh Vân cười nói.

- Cậu thì biết gì?

Doãn Tố Mai cười nói:

- Những ngày nay Tiểu Ngãi nhập về một lô hàng mới, buôn bán cũng khá bận rộn, cả ngày không có thời gian nào rảnh rổi.

- Thanh Vân à, đừng nghe theo lời dì của con, dì và Tiểu Ngải nghe nói con có bạn gái nên cực kỳ vui mừng, hơn nữa còn kiên quyết đến đây xem mặt. Những ngày này làm gì có bận rộn, rõ ràng chỉ mong sao con về để tiến sang bắt quả tang mà thôi.

Dượng Ngải Phát Quý của Trương Thanh Vân mở lời, giọng điệu rất trực tiếp và dứt khoát, cũng không quan tâm đến người khác có xấu hổ hay không.

Vẻ mặt Trương Thanh Vân chợt đỏ lên, hắn lén liếc mắt nhìn Cảnh Sương. Hắn thấy nàng cũng cực kỳ ngượng ngùng, gò má trắng nõn đã nhuộm một màu hồng phơn phớt, lại càng tạo ra bộ dạng xinh đẹp mê người.

- Cha, người cứ quan tâm đến ván cờ đi, cũng đừng nói nữa. Cha xem, anh Thanh Vân và chị Cảnh đã xấu hổ đến mức nào rồi kìa?

Ngãi Gia dùng giọng nũng nịu nói.

Ngãi Gia vừa nói xong thì trong phòng lập tức vang lên tiếng cười rộn rã, Cảnh Sương lại càng xấu hổ đỏ bừng mặt. Nhưng ánh mắt của nàng chốc chốc lại chuyển lên người Trương Thanh Vân, nếu nhìn vẻ mặt thì sợ rằng cảm giác ngọt ngào còn lất át cả sự ngượng ngùng.

- Được rồi, được rồi. Tiểu Ngải cô cũng đừng cười anh và chị dâu, trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, có gì mà đáng cười?

Doãn Tố Mai dùng giọng giận dữ nói với Ngải Gia, sau đó bà đột nhiên chuyển đề tài:

- Thanh Vân có được bạn gái làm người dì như tôi cũng thấy yên tâm.

Doãn Tố Mai nói xong lập tức quay đầu về phía Cảnh Sương, bà kéo bàn tay nhỏ của nàng rồi nói bằng giọng cực kỳ vui mừng:

- Hay cho Tiểu Cảnh thật tinh mắt biết rõ Thanh Vân nhà ta là người tốt. Con không biết đấy thôi, những năm gần đây vì lo lắng đối tượng cho Thanh Vân mà dì và mẹ của anh ta cực kỳ rối loạn. Thanh Vân nhà chúng ta bộ dạng cũng tốt, trình độ cũng tốt nhưng bạn gái thì thôi rồi...

Trương Thanh Vân thiếu chút nữa đã té xỉu ngay tại chỗ, vấn đề này đâu ai cần dì quan tâm chứ? Dì cũng đừng nói loạn, nha đầu Cảnh Sương vốn là người không buông tha cho chuyện cũ, sau này chẳng biết mình còn sống tốt được hay không?

Trương Thanh Vân vừa nghĩ đến đây thì vội vàng liếc mắt nhìn Cảnh Sương, quả nhiên nàng cũng đang cực kỳ đắc ý nhìn mình, trong ánh mắt lộ ra nụ cười cân nhắc. Trương Thanh Vân thầm cười khổ, thầm nghĩ tất cả đều đã lộ tẩy rồi, tất cả cũng vì miệng quạ đen của dì.

Có một câu là \"một người phụ nữ bằng năm trăm con vịt\", lúc này trong phòng khách có bốn người phụ nữ, tình cảnh lúc này cực kỳ sôi nổi, Trương Thanh Vân căn bản không có cơ hội chen vào. Tất nhiên trong số bốn người phụ nữ thì Cảnh Sương là nhân vật chính của ngày hôm nay, Doãn Tố Mai và Tiểu Ngải khen ngợi nàng không ngớt như đang ngắm hoa. Bộ dạng Cảnh Sương đúng thật rất đẹp, rất lung linh, tuy nàng không nói nhiều nhưng mỗi câu chữ đều có thể làm cảm tình của ba người còn lại tăng lên rất nhiều, cũng vì vậy mà cuộc trò chuyện giữa bốn người ngày càng hòa hợp, rất có thể sẽ nói chuyện trắng đêm.

(*: Giordano là một nhãn hiệu thời trong nổi tiếng châu Á, được Jimmy Lai thành lập vào năm 1980, khái niệm của hãng chính là \"giá trị của đồng tiền. \")

"

Chương 47: Gia đình ấm áp. - Chương #47


Mời các hạ dùng truyền tống : 
Chương 47/1232